Wednesday, July 26, 2017

1.«Vợ không có công sinh ra ta nhưng có công nuôi dưỡng và dậy dỗ ta nên người»

Dù không sinh đẻ ra ta
Nhưng công nuôi dưỡng thật là lớn lao
Khi ta đau ốm xanh xao
Vợ lo chăm soc hồng hào khoẻ ngay
Sợ ta đi trật đường rầy
Vợ liền theo dõi kéo ngay về nhà
Khi ta tán tỉnh ba hoa
Vợ liền 'quát nạt 'để mà răn đe
Lời vợ dạy phải lắng nghe
Mai sau 'khôn lớn 'mà khoe mọi người
Nói ra xin hãy chớ cười
Vợ ta ta sợ ! Vợ người ... còn lâu !

1/ Vợ dậy cho ta tính phục thiện (sẵn sàng nhận lỗi tuy mình không làm gì sai cả).
2/ Vợ dạy cho ta tính kiên nhẫn, chờ đợi không biết mệt (để vợ sửa soạn đi lễ hay đi sắm đồ).
3/ Vợ cho ta sức khỏe (không hút thuốc lá, uống bia, đi chơi khuya với mấy thằng bạn cô hồn).
4/ Vợ dạy cho ta sự tế nhị (không bao giờ chê bai dù cơm khét, canh mặn).
5/ Vợ dạy cho ta sự lễ phép (đi thưa, về trình).
6/ Vợ dạy cho ta sự rộng lượng (kiếm được bao nhiêu tiền, tặng vợ hết)
7/ Vợ là huấn luyện viên thể dục tại gia của ta (làm vườn, cắt cỏ, đổ rác, giặt quần áo, lau dọn nhà cửa, mang vác khi theo nàng ra phố)
8/ Vợ dạy cho ta tính gọn gàng, trật tự (chỉ được bày biện của riêng trong một góc tủ vợ cho)..
9/ Vợ dạy cho ta sự công chính (ra đường cứ thẳng một đàng mà đi, không nhìn ngang liếc dọc, nhất là ở chỗ có nhiều phụ nữ).
10/ Vợ giúp cho ta trở thành người cha gương mẫu (thay tã, tắm rửa, cho con bú, ru con ngủ..vv..)
11/ Vợ dạy cho ta biết giá trị của hai chữ Tự Do (nay không còn nữa).
12/ Vợ dạy cho ta biết phấn đấu với nghịch cảnh (muốn chết nhưng cứ sống chơi).

Lợi ích do vợ đem lại nhiều khôn xiết kể. Ai không tin, cứ thử rồi biết.

Chiều chiều bìm bịp kêu chiều
Lấy vợ thì cũng lấy liều mà thôi
Ban ngày làm việc tả tơi
Ban đêm hầu vợ, phận tôi đêm trường

Nằm chung thì bảo......chật giường
Nằm riêng lại bảo..... tơ vương con nào
Lãng mạn thì bảo..... tào lao
Ðứng đắn lại bảo..... người sao hững hờ

Khù khờ thì bảo.....giai tơ
Khôn lanh thì bảo.....hái mơ bao lần
Cả đời cứ mãi phân vân
Tơ lòng con gái biết mần sao đây.

Vợ, từ thiếu nữ hiền lành
Ðến khi xuất giá trở thành... 'quan gia'
Vợ là con của người ta
Và ta quen Vợ chẳng qua vì tình
Có quan thì phải có binh
Nên ta làm... lính hầu tình 'quan gia'
Con ta do Vợ sanh ra
Nên ta với Vợ... chẳng bà con chi
Tại vì hôm Vợ vu quy
Ta lỡ làm... lính hầu đi bên nàng
Làm lính chứ không... làm tàng
Tính chất Vợ ta phải càng hiểu hơn
Mỗi khi mà Vợ giận hờn
Áp dụng 'công thức giản đơn'... làm huề
Muốn Vợ trẻ mãi không già
Lưng ta chắc phải như là.... 'parabol'
Tính chất Vợ thì phải tuân
Kẻ làm... lính phải luôn luôn thật thà
Nấu cơm, đi chợ, quét nhà...
Quan gọi thì... dạ, bẩm bà có ngay
Quan thương sẽ cười suốt ngày
Quan ghét... lính sẽ bị đày khổ sai
Hễ ai có cười chê bai
Ðổ thừa... thương Vợ chứ ai mà...đần
Tính chất phải.... học nhiều lần
Nếu không áp dụng trăm phần trăm... thua!!!

2.Vợ tôi đã viết đơn ly hôn và kí sẵn vào đó, chỉ còn chờ tôi kí vào nữa là xong. Nhưng tôi đang nhất định không kí, bởi “có gì đó sai sai”. Vợ chồng tôi chẳng ai phản bội ai, cũng chẳng phải vì tình cảm đã hết. Mà nguyên nhân chính khiến cuộc hôn nhân của tôi đang đứng bên bờ vực thẳm chính là do mẹ vợ tôi.
Chúng tôi đến với nhau không được sự tán thành của nhà vợ từ đầu. Nguyên nhân mẹ cô ấy phản đối vì tôi là dân tỉnh lẻ, chưa có nhà cửa ở Hà Nội, trong khi nhà em tương đối khá giả, là dân Hà Nội gốc. Trước mặt tôi mẹ em không ngần ngại mắng em “đường quang không đi, đi quàng bụi rậm”. Nhưng xưa nay, mấy mẹ cha nào mà thắng được con cái, ngăn không được, mẹ cô ấy đành đồng ý. Lúc đầu bà đề nghị tôi ở rể nhưng tôi không chịu. Để bà vui lòng, vợ chồng tôi thuê một căn hộ nhỏ gần nhà mẹ để có thể tiện qua lại thăm nom. Và sai lầm của tôi có lẽ bắt đầu từ chỗ đó.
Cưới nhau xong, vừa dọn về nhà mới, mẹ vợ đã tự ý sắm sửa hàng loạt đồ dùng trong nhà mà không hỏi ý kiến chúng tôi. Tôi nói rằng tôi có thể lo được cho vợ con mà không phải phiền đến nhà vợ, nhưng vợ tôi thì nói rằng mẹ cô ấy vì thương con thôi chứ không có ý gì khác, với lại chúng tôi còn nhiều việc phải lo như tích cóp mua nhà, để dành sinh con đẻ cái. Dù sao mọi vật dụng mẹ vợ cũng mua rồi, chẳng thể bắt bà trả lại, nhưng thật lòng tôi thấy không thoải mái.
Nhưng đó chưa phải là vấn đề. Vấn đề nằm ở chỗ vợ chồng tôi mới cưới nhau nhưng đã năm lần bảy lượt to tiếng với nhau, vì hễ động đến việc gì vợ tôi lại bắt đầu bằng câu “Mẹ em nói…”. Với vợ tôi, cái gì mẹ nói cũng là đúng, là nhất. Từ chuyện tiền tiết kiệm đang gửi ngân hàng bà cũng bảo vợ tôi rút về bà giữ cho an toàn hơn. Cho đến chuyện sinh con bà cũng rỉ tai vợ tôi bảo phải cố gắng tránh thai vì năm này và cả năm sau sinh con đều không đẹp tuổi. Tất tần tật mọi việc trong nhà từ lớn đến nhỏ, không có việc gì là không có mẹ vợ tham gia. Đã nhiều lần tôi bực bội bảo vợ tôi “chuyện vợ chồng thì tự vợ chồng giải quyết, làm sao em cứ về kể với mẹ làm gì”. Thế nhưng vợ tôi lại nước mắt ngắn dài bảo rằng mẹ cô ấy có thể chẳng cần quan tâm gì cho nhọc thân, chẳng qua bà thương con lo lắng cho con nên mới thế. Có lần cô ấy còn bảo tôi “thù dai hận vặt” vì trước đây bị mẹ vợ can ngăn cấm đoán. Vợ càng bênh mẹ càng nói những câu khiến tôi bực mình.
Thực ra vợ tôi là một cô gái ngoan, chỉ là cô ấy được bao bọc từ nhỏ. Cô ấy nói từ nhỏ đến lớn cô chẳng phải lo đến cái quần cái áo, kể cả dây buộc tóc. Thi Đại học cũng là mẹ chọn trường, ra trường mẹ cô chạy việc. Ngay cả việc kết hôn, bà cũng đã chuẩn bị vài đám, nhưng có lẽ vợ tôi ngay thơ và tiểu thư quá khiến các chàng ấy ngại. Vì được mẹ chăm lo từ A đến Z như thế, nên với vợ tôi mẹ giống như là thánh, mỗi lời bà nói tuyệt nhiên không bao giờ sai. Đến giờ tôi cũng không hiểu bằng cách nào mà trong cuộc đấu tranh vì tình yêu để được cưới cô ấy tôi lại thắng mẹ vợ nữa.
Chiều nào đi làm về tôi cũng đã thấy mẹ vợ trong nhà. Bà sang nấu cơm cho vợ tôi đỡ mệt. Bà vừa dọn nhà vừa càu nhàu việc tôi để đồ không đúng chỗ. Tôi vào phụ rửa rau, bà bảo “con phải rửa bốn nước vào nhé”. Tôi phơi quần áo bà cũng để ý săm soi. Tính bà gọn gàng sạch sẽ, tôi làm gì bà cũng chê. Lâu dần tôi chẳng còn muốn làm nữa. Thế là bà bảo vợ tôi “số con khổ rồi, gặp phải thằng chồng không làm được việc gì ra hồn. Con mà đẻ thằng con trai nữa là suốt đời làm osin cho bố con chúng nó”. Tôi nghe mà không biết nên khóc hay nên cười.
Đỉnh điểm của mâu thuẫn vừa rồi là mẹ tôi lên thăm. Mẹ tôi ở quê, những vật dụng hiện đại không biết dùng. Bà thông gia sợ mẹ tôi ở nhà “táy máy” hỏng đồ nên sang dạy bà đúng một ngày cách sử dụng. Mẹ vợ tôi nói “Mọi thứ trong nhà này toàn là đồ đắt tiền do tôi mua cả đấy. Bà thấy không, con trai bà khác nào chuột sa chĩnh gạo. Thế mà nó còn chưa hài lòng”. Mẹ tôi vừa kể lại cho tôi nghe vừa khó chịu bảo: “Sao con cái gì cũng phụ thuộc nhà vợ thế để người ta coi thường. Có thì dùng, không có thì thôi, ai lại ngửa tay nhận đồ của mẹ vợ hết thế”.
Tối hôm ấy tôi bảo vợ tôi nên góp ý với mẹ mình, mẹ tôi chỉ lên chơi vài ngày mong bà đừng nói gì làm mẹ tôi suy nghĩ. Chẳng biết vợ tôi về nói thế nào mà một lát sau thấy mẹ vợ chạy qua khóc lóc với mẹ tôi bảo tôi ăn ở không biết trước biết sau, thế này thế nọ. Hôm đó, dù có mẹ lên thăm, tôi cũng không thể nhẫn nhịn nên cãi nhau to với vợ tôi. Và cô ấy chạy về nhà mẹ đẻ. Vì giận, tôi cũng mặc kệ luôn.
Hai ngày sau, đưa mẹ về quê xong, tôi mới sang nhà vợ. Đáp lại lời chào của tôi là vẻ mặt lạnh lùng của mẹ vợ. Còn vợ tôi sau một hồi sụt sùi, thấy mẹ nhướn mày liền chìa ra trước mặt tôi tờ đơn li hôn đã viết và kí sẵn. Mọi sự diễn ra quả là ngoài sức tưởng tượng của tôi.
Thà là tôi bồ bịch bên ngoài, thà là vợ không còn thương tôi nữa. Đằng này cô ấy nói “Mẹ em bảo anh không coi trọng mẹ em, cũng không quan tâm em. Để em về nhà hai ngày, nhà cách mấy bước chân mà không thèm sang hỏi…Rằng từ ngày em lấy anh mẹ không được một ngày thảnh thơi”. Trời ạ, ai khiến mẹ vợ tôi bận bịu, ai làm cho mẹ vợ tôi sầu não? Là tôi chắc? Mẹ vợ vốn không ưa tôi đã đành, đằng này vợ tôi cũng không biết phân biệt việc nên việc đừng là sao? Đã bao lần tôi chịu khó tỉ tê phân tích cho vợ tôi hiểu rằng cuộc sống hôn nhân có nhiều vấn đề chỉ có người trong cuộc mới hiểu, mọi ý kiến khác chỉ là để tham khảo. Vợ tôi cũng tỏ vẻ hiểu chuyện gật gù, vậy mà không hiểu sao cứ về gặp mẹ là cô ấy như bị tẩy não.
Tôi đã suy nghĩ rất nhiều, biết là vợ tôi chỉ nhất nhất nghe mẹ chứ chắc chắn không phải muốn bỏ tôi. Tôi cũng thương vợ tôi thật lòng, không thương thì đã không đến với cô ấy. Tôi bảo nếu muốn, chúng ta cứ tạm thời li thân, anh cho em suy nghĩ kĩ đi. Suy nghĩ chán chê rồi mà vẫn thấy muốn sống với mẹ hơn thì anh chấp nhận.
Tôi đã chuyển nhà xa nhà mẹ vợ, để khi vợ chồng tôi tái hợp đỡ phiền hà. Vợ tôi thì ngày nào cũng gọi điện khóc bảo “Em nhớ anh lắm, nhưng mẹ em nói…”.
Ôi, vợ ơi là vợ!G. L

Góc khuất ít nhân viên an ninh sân bay dám ra mặt thừa nhận

Lời thú tội gây sốc nhất đến từ những nhân viên an ninh khi họ thừa nhận luôn chọn những nữ hành khách xinh đẹp để khám xét cơ thể.

Nhân viên TSA buộc phải giữ bí mật về công việc của họ, bất cứ thông tin nào bị rò rỉ đều có thể gây ra mối đe dọa an ninh quốc gia. Nhưng nhiều người ẩn danh tự xưng là nhân viên TSA đang có xu hướng tiết lộ bí mật trong nghề trên diễn đàn Whisper.
Lời thú tội gây sốc nhất đến từ những nhân viên TSA thừa nhận họ luôn chọn những nữ hành khách xinh đẹp để khám xét cơ thể, hay ăn trộm bất cứ thứ gì bị bỏ quên.
Bình luận viên đài CNN, Angela Rye, từng bật khóc khi bị nhân viên an ninh chạm vào vùng nhạy cảm khi khám xét. 
"Tôi làm việc cho TSA, tôi chẳng biết phải nhìn vào đâu trên màn hình khi hành lý chạy qua máy quét", một người ẩn danh để lại bài đăng.
Nhân viên an ninh sân bay cũng phải tuân thủ nghiêm ngặt yêu cầu của cấp trên: "Tôi buộc phải chọn ra những hành khách Trung Đông và những người trông giống khủng bố để lập hồ sơ".
Phải giữ thái độ chuyên nghiệp đồng nghĩa với việc nhân viên TSA ít khi bộc lộ cảm xúc cá nhân, nhất là khi không phải tất cả hành khách đều cư xử lịch thiệp. Một nhân vật giấu tên khác chia sẻ: "Đôi khi tôi trở về nhà và khóc nấc khi nghĩ đến những khoảnh khắc hành khách thiếu tôn trọng mình. Điều đó chưa từng xảy ra khi tôi mặc quân phục, tôi chỉ muốn phục vụ đất nước mà thôi".
Có nhiều điều nhân viên an ninh sân bay rất mong hành khách thấu hiểu: "Tôi thích nhìn vẻ mặt của những người một mực cho rằng công việc của chúng tôi thật vô nghĩa, khi tôi chỉ cho họ những thứ đáng sợ chúng tôi tìm thấy trong hành lý của nhiều người".
Công việc nặng nhọc, hành khách lỗ mãng nhưng mức lương của họ không hề hậu hĩnh: "Tôi làm việc cho TSA, tôi kiếm được 36 USD/giờ".
Những thứ điên rồ hành khách cố mang trong hành lý xách tay. Video: The Kim Komando Show.
Mâu thuẫn cũng thường xuyên xảy ra giữa các nhân viên TSA, điều này thể hiện qua lời bình: "Tôi thật sự ghét đồng nghiệp của mình, ai đó hãy làm ơn cho họ một trận".
Nhiều hành khách có thể cảm thấy áp lực mỗi khi phải bước qua cửa an ninh, nhưng khâu kiểm tra sẽ ngày càng gắt gao, sau những diễn biến phức tạp của vô số vụ tấn công khủng bố trong thời gian gần đây. Vì sự an toàn của chính bản thân, hành khách nên phối hợp với nhân viên an ninh sân bay và tuân thủ những quy định của các hãng hàng không.Phạm Huyền 

Bài viết hay(5220)

Bolsa hôm nay tự dưng lại đem Dũng đen ra "mổ". Tui rất thích lối nói chuyện lịch sự, hoà nhã, vui vẻ của Dũng đen và tui cóc care chuyện cá nhân, đời tư của anh ấy trong khi mấy bác cứ bươi hằm bà lằng chuyện của Dũng đen, Thu Phương, Bằng Kiều... Rảnh thiệt! Trước khi ném đá ai, tui chỉ mong sao các bác hãy tự soi gương đi. Với tui, thế giới nghệ sĩ từ xưa đến giờ rất nhiều chuyện nên showbiz bao giờ cũng ưa nói xấu lẫn nhau. Lắm người trông rất đẹp nhưng mồm thối vô cùng. Nghe chuyện tào lao từ giới văn nghệ khác gì hóng chuyện từ mấy bà bán cá? CSVN bây giờ tràn ngập Bolsa, ai cấm hay làm gì được họ? Ai dẫn họ đi mua nhà, shopping? Ai mời họ qua Mỹ trình diễn, rồi party, đi chơi Las Vegas? Chống Cộng như thế nào cho dân ủng hộ mình chứ đừng quá tào lao nữa. Khổ lắm, nói hoài.

Xuất khẩu cử nhân - đâu ai cấm ước mơ?

Dự kiến chi 1.300 tỉ đồng để 'xuất khẩu' gần 57.000 cử nhân thất nghiệp từ nay tới năm 2025 - Ảnh minh họa
   Báo chí đưa tin Bộ Lao động - Thương binh & Xã hội đang khẩn trương hoàn tất đề án “Đưa lao động (LĐ) có trình độ chuyên môn kỹ thuật đi làm việc ở nước ngoài”. Mục tiêu là “Đưa 54.000 LĐ tốt nghiệp ĐH, CĐ, trung cấp chưa tìm được việc làm đi xuất khẩu lao động (XKLĐ)”. Đọc xong là thấy khó hiểu vì mâu thuẫn giữa tên gọi và mục tiêu của đề án. Nhiều người nghĩ rằng đây là đề án hỗ trợ cho những người có trình độ cao bị thất nghiệp!Thời gian của dự án là từ năm 2018 - 2025, trong đó “2018 - 2020 xuất khẩu 14.700 LĐ đi Đức, 1.500 đi Nhật, 1.800 đi Đài Loan, 150 đi Hàn Quốc” (tổng cộng là 17.529). “Từ 2020 - 2025 xuất tiếp 39.000 LĐ” (Thanh niên ngày 14.7.2017). Như vậy cộng chung là 56.520 chứ không phải 54.000. Phen này các trường đại học càng dễ tuyển sinh vì cử nhân cao đẳng Việt Nam có thêm triển vọng ra nước ngoài làm việc. Phải nói là một dự án đột phá táo bạo. Cả Asean chưa ai làm được việc này. Họ chỉ xuất khẩu lao động chứ chưa dám mơ xuất khẩu cử nhân.
Kinh phí dự án lên tới 1.300 tỉ hoành tráng. Mới nghe tin, nhiều công ty, đơn vị lập tức vận động hành lang để được tham gia dự án tầm cỡ này. Có người lo xa là sẽ có chuyện phải lót tay để được xuất khẩu vì “Đến quý 1/2016, Việt Nam có 225.000 cử nhân và thạc sĩ thất nghiệp - nghĩa là hàng tồn kho” (Dân trí ngày 31.5.2016). “Chưa kể hơn 100.000 cử nhân, thạc sĩ đang làm công việc không cần đại học”. Nếu tính thêm cao đẳng, chắc phải thêm cả trăm ngàn? Viện trưởng Viện Khoa học Lao động & Xã hội Đào Quang Vinh (Bộ LĐTB&XH) cho biết là “Sẽ có 200.000 cử nhân thất nghiệp trong năm 2017” (Vietnamnet ngày 13.2.2017). Không biết đây là con số mới phát sinh hay là cộng cả số cũ? Số nào thì cũng tính hàng trăm ngàn. 
Xuất khẩu 8 năm, tốn 1.300 tỉ mà cũng mới được chừng 1/4 “hàng tồn kho” của năm 2016. Dự báo đây sẽ là ngành kinh doanh triển vọng vì nguồn hàng vô tận, xuất không kịp. Nếu không đẩy nhanh sản lượng và tiến độ sẽ khủng hoảng thừa và mất giá.
Việt Nam là nước có trình độ học vấn (chứ không phải văn hóa) cao nhất. Thiên hạ đang lo xóa mù chữ, còn Việt Nam đang phổ cập đại học. Theo báo chí, Hà Nội trước đây từng có đề án (đã dừng triển khai) là “Đến năm 2020, 100% cán bộ quản lý quận huyện có bằng tiến sĩ, 50% cán bộ quản lý xã phường phải thạc sĩ trở lên”. Nghe quá đã. Việt Nam hiện có 412 trường đại học và cao đẳng với trên 2,2 triệu sinh viên. Cả tỷ lệ sinh viên lẫn tiến sĩ, thạc sĩ trên đầu dân đều bỏ xa các nước phát triển. 
Phó cục trưởng Cục Quản lý Lao động Ngoài nước (Bộ LĐTB&XH) Tống Hải Nam cho biết: “Đề án không phải là đưa tất cả cử nhân, thạc sĩ thất nghiệp đi XKLĐ và cũng không đào tạo lại những LĐ ngành xã hội, sư phạm, ngoại ngữ, kinh tế… thất nghiệp để đi XKLĐ. Nhu cầu tuyển dụng LĐ phụ thuộc rất lớn vào các nước tiếp nhận. Do vậy, đề án này chỉ dành ưu tiên cho LĐ trong ngành kỹ thuật, dịch vụ”. Nói vậy cũng không ổn vì nguồn LĐ kỹ thuật chất lượng cao trong nước còn chưa đáp ứng đủ, nếu không muốn nói là thiếu trầm trọng thì lấy đâu ra để XKLĐ. Thực tế là những kỹ sư giỏi ở VN, các tập đoàn nước ngoài đã “săn” từ khi chưa ra trường, đào đâu ra để xuất khẩu?
Thử hỏi hiện có bao nhiêu nước thừa nhận bằng cấp Việt Nam? Trừ Campuchia và Lào vì được bao cấp hàng ngàn học bổng toàn phần. Khi tuyển dụng, họ cũng phớt lờ các bằng cấp Việt Nam. Nếu giáo dục Việt Nam chất lượng thì làm gì có chuyện con nhà giàu và cán bộ luôn tìm mọi cách du học ngay từ phổ thông, thậm chí tiểu học. Có người cực đoan đề nghị là các trường đại học, cao đẳng nên tạm đóng cửa mấy năm để xuất khẩu cho hết hàng tồn kho cao cấp. Chứ kiểu này, hàng tồn kho, cứ năm sau cao hơn năm trước. Vậy mà mấy doanh nghiệp kêu gào là thiếu nhân sự quản lý, thiếu lao động chất xám, có trình độ… Hàng trăm ngàn thạc sĩ và cử nhân đang thất nghiệp mà cứ kêu thiếu là sao? Ước mơ xuất khẩu cử nhân, cao đẳng đâu ai cấm. Cứ mơ thoải mái nhưng xin đừng vẽ vời thành dự án để tìm cách phết phẩy.
Cử nhân cao đẳng Việt Nam, trong nước còn chê làm sao xuất khẩu. Có ai xuất khẩu hàng dạt bao giờ? Con người chứ có phải hàng hóa đồ vật đâu mà xay ra rồi tái chế. Nhiều người chứng minh là con em họ, từng nỗ lực và tìm mọi cách chen chân vào đại học nhưng ra trường vẫn “ế”, kể cả công lập. Khối khoa học kỹ thuật và tự nhiên thì đỡ hơn nhưng tỉ lệ thất nghiệp vẫn khá lớn, chưa kể phải làm trái nghề. Thế là lại xoay xở, chạy chọt, thế chân hàng trăm triệu để được đi  làm công nhân xuất khẩu. Dĩ nhiên phải giấu nhẹm bằng đại học của mình. Muốn xuất khẩu lao động thì cứ học nghề. Ai rỗi hơi và thừa tiền, tốn 4 năm đại học (nếu không bị đúp lớp) và biết bao công sức, thời gian, tiền bạc chỉ để lấy tấm bằng làm kỷ niệm? Hàng xịn, thiên hạ sẽ tìm mua, sẵn sàng trả giá cao, chứ sao phải tốn cả ngàn tỉ. Chưa kể là lộ trình thu hồi vốn cho cả nhà nước lẫn cá nhân còn rất mù mờ.
Ông Nam cho hay: “Ngân sách nhà nước chỉ đóng vai trò hỗ trợ cho các chính sách và cơ chế. Kinh phí này dành để mở thị trường, phát triển thị trường, hỗ trợ các trường nghề nhập module, chuyển giao kỹ thuật từ nước ngoài, hỗ trợ LĐ vay vốn đi XKLĐ… Nếu DN và trường nghề tham gia vào đề án này sẽ được vay vốn ưu đãi để xây dựng cơ sở vật chất”. Thời gian qua, nhà nước đã đầu tư nhiều tỉ đồng để nhập khẩu chương trình đào tạo nghề nước ngoài, đào tạo giáo viên, đầu tư trang thiết bị ở các cấp độ. Các DN tham gia xuất khẩu và tuyển dụng cũng bỏ tiền hỗ trợ đào tạo ngoại ngữ, kỹ năng cho LĐ Việt Nam. Nếu thấy hiệu quả, các doanh nghiệp sẽ đầu tư và người LĐ sẵn sàng chia sẻ, không cần phải tốn hàng ngàn tỉ của nhà nước.
Hàng hóa nào cũng vậy. Muốn xuất khẩu được thì phải tốt hơn hàng nội địa. Đằng này, nội địa chê lại tính chuyện xuất khẩu là ngược đời. Với chương trình đào tạo lỗi thời và không giống ai như hiện nay, cho không chưa chắc thiên hạ đã dám nhận mà còn vẽ dự án xuất khẩu. Phải nói là táo bạo liều lĩnh chứ không phải đột phá. Nhìn qua láng giềng Trung Quốc, để có được thành tựu kinh tế như hôm nay, cách đây gần 30 năm, Trung Quốc đã thay đổi hơn 70% chương trình đào tạo theo xu thế chung của thế giới.
Quyết định số 761/QĐ-TTg ngày 23.5.2014 của Thủ tướng về việc Phát triển Trường nghề chất lượng cao đến năm 2020 nhằm "Hỗ trợ đào tạo trình độ cao về kỹ năng nghề, ngoại ngữ và ngành nghề đặc thù cho khoảng 8.800 LĐ để đưa khoảng 6.200 người đi làm việc ở nước ngoài theo hợp đồng". Quyết định số 899/QĐ-TTg ngày 20.6.2017 về Chương trình mục tiêu giáo dục nghề nghiệp - việc làm và an toàn lao động 2016 - 2020 còn xác định "Đổi mới và nâng cao chất lượng giáo dục nghề nghiệp". Mục tiêu đến năm 2020 sẽ hỗ trợ đào tạo nghề nghiệp trình độ cao đẳng, trung cấp cho khoảng 1,35 triệu người (trong đó khoảng 5% đạt cấp độ quốc tế) đáp ứng yêu cầu nhân lực chất lượng cao cho phát triển kinh tế - xã hội và hội nhập.
Bộ LĐTB&XH nên tìm cách làm tốt hơn việc XKLĐ như hiện nay và cùng với Bộ Giáo dục & Đào tạo có kế hoạch cụ thể giảm dần hàng tồn kho thạc sĩ, cử nhân, cao đẳng. Có người đề nghị thay vì xuất khẩu cử nhân, cao đẳng thì nên xuất khẩu cán bộ, vừa để tinh giản biên chế, vừa PR cho đất nước. Cán bộ Việt Nam bây giờ toàn giáo sư, tiến sĩ, bằng cấp đầy mình.
Nghe cũng có lý.
Nguyễn Văn Mỹ

Chiếc ô tô và ‘văn hóa quan chức’

Chiếc xe chở trung tướng Liêm vào thời điểm bị CSGT bắn tốc độ - Ảnh: Công an cung cấp
   Và vì vậy, cho dù có tới 4 bánh hẳn hoi, nhưng những chiếc ô tô của các quan chức cũng cần được “tập đi, tập đỗ”. Còn các quan chức ngồi trên đó cũng cần tập có kỹ năng, hành vi thấm nhuần tinh thần luật pháp, trong đó có kỹ năng “văn hóa phát ngôn”.Rất lạ, không hiểu sao, chuyện chiếc ô tô bây giờ như có “dớp”.
“Ô tô ơi, vỡ nát rồi còn đâu”… 
Bởi mới tuần trước dư luận xã hội ồn ào bàn luận về vụ một ông Phó Giáo sư, nguyên là quan chức một bệnh viện lớn đóng trên đất Thủ đô bất ngờ có “kỹ năng” kiểu… luật rừng. Khi ông ngang nhiên vác gạch ra đập nát kính trước và làm gãy hai chiếc gương chiếu hậu của chiếc xe Innova đỗ trước cửa nhà ông. Chủ của chiếc xe Innova là một giám đốc người Nhật Bản có trụ sở ở Bắc Ninh, bận vào quán massage gần đó. Ngay sau vụ việc xảy ra, công an phường và ông Phó Chủ tịch phường Láng Hạ (Đống Đa), địa bàn xảy ra vụ việc có mặt. Chả biết “họ nói nhau, họ bàn nhau” những gì mà ông chủ người Nhật và ô tô “cũng đi về”.
Chợt nhớ ca khúc “Xe đạp ơi” của Ngọc Lễ- Phương Thảo nổi danh một thời: “Xe đạp ơi, đã xa rồi còn đâu!”… Chả lẽ giờ đây, ông giám đốc người Nhật hát thầm trong cabin “ô tô ơi, vỡ nát rồi còn đâu”?
Cho dù trên các trang mạng xã hội- phản đối hay bênh vực hành động luật rừng đó của ông nguyên Phó GĐ bệnh viện nọ kẻ tám lạng người nửa cân thì dư âm vụ việc vẫn là cái mất nhiều hơn cái được. Bởi văn hóa của ông “nguyên” quan chức đó hình như chưa thật xứng tầm với chức danh Phó GS, Phó Giám đốc bệnh viện nổi tiếng, nơi mà các bệnh nhân biết rất rõ ông. 
Thì trong tuần này, ngẫu nhiên dư luận xã hội, các cơ quan truyền thông bàn rất dữ hai vụ việc cũng liên quan đến chiếc ô tô.
Sếp chỉ có đúng trở lên?
Vụ thứ nhất cũng đơn giản không kém, xung quanh chuyện đỗ ô tô: Đó là vụ bà Lê Mai Trang, Phó Chủ tịch quận Thanh Xuân đi ăn trưa cùng một cô bạn tại phố Nguyễn Quý Đức.
Chuyện sẽ chẳng có gì mà ầm ĩ thế nếu như chiếc ô tô của bà này không đỗ sai với quy định- chắn hết phần đường ngay khúc cua của một quán café của người dân. Nếu như chiếc ô tô của bà cũng biết “phục thiện”, đỗ đúng chỗ kiểu ăn trông nồingồi trông hứơng- như cha ông ta từng răn dạy về sự ý tứ của con người, nhất là phụ nữ. Nếu hai người đàn bà đều có chức quyền, ngoài bà Lê Mai Trang- Phó Chủ tịch quận Thanh Xuân, người lái xe bạn bà- là Huỳnh Thị Mỹ Dung, Giám đốc Trung tâm dân số kế hoạch hóa gia đình quận, ý tứ “ăn trông đường, ngồi trông hướng”.
Đằng này, sau phút đôi co với dân, bà Lê Mai Trang rút luôn điện thoại gọi đi đâu đó, rồi cả hai bỏ xe, đi thẳng vào quán ăn gần đó. Mặc dù sau này, trên báo chí bà phân bua "Không có chuyện điều động các đồng chí chủ tịch phường, trưởng công an phường ra trông xe cho tôi ăn bún" (Tamnhin.net, ngày 14/7), thì việc ngay sau phút bà gọi điện, các đồng chí đó xuất hiện ngay, nghiêng ngó như canh giữ chiếc ô tô, và hành động chu đáo này được camera quay lại tại chỗ, cũng khiến cho người dân cho rằng bà rất… sang chảnh - cái khái niệm thời thượng bây giờ chỉ thái độ của những người có “đẳng cấp” trong xã hội - hoặc có vị trí quyền lực, hoặc giầu có.
Vụ việc càng trở nên ầm ĩ, nếu như không có chuyện, một công an phường xuống yêu cầu chị chủ quán café - Đinh Hải Lý- lên xin lỗi, vì chị này vô tình đã đôi co với bà Lê Mai Trang, Phó Chủ tịch quận Thanh Xuân. Đọc thông tin, người viết bài lấy làm lạ về cách xử lý “văn hóa ngược” - trắng đen lẫn lộn. Ai là người có lỗi ở đây? Chả lẽ cứ có chức quyền thì sếp chỉ có đúng trở lên?
Lẽ phải “nghiêng hết ấy mấy về bên… ai?”
Chuyện thứ hai, cũng liên quan đến chiếc ô tô, nhưng không phải là ô tô đỗ, mà là ô tô phóng nhanh so với tốc độ quy định. Đương nhiên ô tô đã phóng nhanh thì lập tức bị “tuýt… tuýt, yêu cầu đồng chí cho xem giấy tờ xe”… Nhưng vụ việc này có phần phức tạp hơn, đến giờ, trên các báo điện tử, các trang mạng xã hội vẫn liên tiếp tung ra chủ đề này. Một phần để câu view, và một phần bởi chưa rõ lẽ phải nghiêng hết ấy mấy về bên …ai? 
Phức tạp bởi một bên là một quan chức cao cấp. Một bên chỉ là anh cảnh sát -  người có nhiệm vụ chặn chiếc xe mà trên đó có quan chức cao cấp ngồi, để kiểm tra do xe chạy quá tốc độ. 
Phức tạp bởi khi vụ việc tóe loe trên báo chí, thì sếp nói sếp phải, lính nói lính hay.
Thế nhưng, cứ theo thông tin của các báo dồn dập đưa, thì những lời nhục mạ của ông quan chức cao cấp nọ với anh cảnh sát qủa là không mấy “lịch sự”: Mày không có quyền kiểm tra! Mày không đủ tư cách. Cỡ Giám đốc (của) mày, tao cũng cách chức được nè”.Điều đáng nói, tài xế xe này đã không chấp hành mà còn lái xe bỏ chạy với tốc độ cao. Và khi buộc phải dừng lại, lái xe này đã không thèm xuống. Mày - tao là cách xưng hô thân mật. Nhưng ở ngữ cảnh này, lại là cách miệt thị người khác, nhất là khi anh cảnh sát đang phải làm nhiệm vụ. Một quan chức cao cấp mà ứng xử miệt thị người thi hành công vụ. Liệu điều đó có quyền? Chả lẽ, ở vụ việc này nữa, sếp chỉ có đúng trở lên?

Thế nhưng, kết cục của hai vụ việc liên quan đến ô tô vẫn có vẻ hơi khác nhau: Nếu ở vụ việc thứ nhất, bà Lê Mai Trang Phó Chủ tịch quận Thanh Xuân bị Quận ủy yêu cầu kiểm điểm, rút kinh nghiệm. Và trong báo cáo với Thành ủy Hà Nội, Quận ủy, dựa trên trích xuất dữ liệu camera và giải trình các bên, khẳng định việc đỗ xe của bà Huỳnh Thị Mỹ Dung là sai quy định. Được biết, bà Huỳnh Thị Mỹ Dung cũng đã nhận sai và xin nộp phạt.
Thì ở vụ việc quan chức cao cấp nọ, đến nay sếp của anh cảnh sát giao thông phải báo cáo cấp trên (cấp Bộ) để xin ý kiến. Một xã hội pháp luật là thượng tôn, cơ quan chức năng hoàn toàn có toàn quyền xử lý theo những quy định của luật pháp. Vậy nhưng ở đây phải xin ý kiến cấp trên chỉ vì liên quan đến quan chức cao cấp? Một vụ việc nhỏ nhưng cách xử lý bộc lộ “lỗi hệ thống” rất đáng buồn. 

Bởi chân lý còn phải “người trên trông xuống người bên trông vào” chăng?
Bình luận về hai vụ việc này trên báo NLĐ, ngày 17.7, ở góc độ cơ chế, tiến sĩ Nguyễn Sỹ Dũng (nguyên Phó Chủ nhiệm Văn phòng QH) cho rằng: “Nguyên nhân sâu xa của hai hiện tượng nói trên là sự tha hóa của quyền lực. Khi một thời gian dài quyền lực đã biến ai đó trở thành bất khả xâm phạm thì trở về với vị thế của một công dân bình thường là rất khó khăn. Đối với rất nhiều quan chức, quá trình chuyển từ "quan nhất thời" về với "dân vạn đại" diễn ra đầy trăn trở và đau đớn. Bị áp đặt phải tuân thủ pháp luật như một công dân bình thường là chuyện có thể gây sốc. Và việc chửi bới CSGT chỉ là một trong những hiệu ứng còn sót lại của chức quyền.
Trường hợp bà Phó Chủ tịch quận Thanh Xuân, cách ứng xử của bà trước việc đỗ xe sai quy định cho thấy, bà vừa muốn giải quyết được khâu oai vừa để cho mọi người thấy mình quan trọng như thế nào. Và đó chính là “triệu chứng” quyền lực làm tha hóa phẩm cách”.
Còn người viết bài cho rằng, ở góc độ nhân sinh, "phông" văn hóa của cả hai vị này đều có vấn đề. Mặc dù, rất có thể các vị có đủ các loại văn bằng chuyên môn, nghiệp vụ, bằng cấp chính trị và đi lên chiếc ghế quyền lực rất “đúng quy trình”, nhưng “phông" văn hóa có khi lại nằm ngoài những bằng cấp cần có. Bởi nó là sự giáo dục và tự giáo dục trên hành trình cuộc đời, bằng sự “dọn mình” và trau dồi nhận thức trước đạo lý đúng sai thông thường, đôi khi chưa cần đến lý lẽ của pháp luật.
Và vì vậy, cho dù có tới 4 bánh hẳn hoi, nhưng những chiếc ô tô của các quan chức cũng cần được… tập đi, tập đỗ. Còn các quan chức ngồi trên đó cũng cần tập có kỹ năng, hành vi thấm nhuần tinh thần luật pháp, trong đó có cả kỹ năng “văn hóa phát ngôn”.Kỳ Duyên

Cần có câu trả lời công khai, minh bạch

   Quyết định cho phép đổ triệu tấn "vật chất" xuống biển Bình Thuận, sát khu bảo tồn biển Hòn Cau, đang làm dấy lên nhiều tranh cãi, bức xúc và thậm chí cả phẫn nộ.Sự cho phép nếu do Bộ Kế hoạch Đầu tư hay Bộ Công thương thì người dân, dù không đồng ý, cũng ít thắc mắc. Đằng này, quyết định lại xuất phát từ chính Bộ Tài nguyên Môi trường (TN-MT), cơ quan chịu trách nhiệm bảo vệ tài nguyên và môi trường của tổ quốc!

Để trả lời các bức xúc của dân chúng, các nhân vật có trách nhiệm của Bộ TN-MT đã có những tuyên bố mà công chúng khá quen thuộc, đại ý như Bộ đã nghiên cứu kỹ và thấy không có ảnh hưởng xấu tới môi trường, Bộ chịu trách nhiệm…
Tuy nhiên, trong khi Thứ trưởng Bộ TN-MT Nguyễn Linh Ngọc khẳng định với báo Pháp luật TP.HCM rằng “Bộ đã khảo sát chi tiết khu vực 30 ha cấp phép cho hoạt động nhận chìm này” và “hệ sinh thái biển dưới đó chỉ có cát”, “không có các hệ sinh thái, sinh vật như cỏ biển, san hô hay khu vực mà sinh vật biển sinh sản”, thì các hình ảnh về một môi trường sống giàu có và tươi đẹp dưới đáy biển được các thợ lặn ghi lại và VTC14 tung ra…
Tôi thực sự rung động bởi vẻ đẹp của thế giới sống đẹp đẽ và phong phú này của tổ quốc Việt Nam! Chắc rằng nhiều người Việt khi xem tài liệu có cùng cảm nhận và thấy có trách nhiệm bảo vệ và phát triển môi trường sống giàu có này cho bây giờ và cho mai sau. Xin mời quí độc giả cùng xem hai tấm hình dưới đây:
Tác hại của sự kiện
Theo tôi, đây là một sự việc rất, rất nghiêm trọng. Nếu tài liệu của VTC14 là sự thực và chỉ ra rằng ông thứ trưởng đã nói điều không có thật thì thật là tai hại. Bởi vì nó sẽ gây ra các hệ quả rất xấu cho đất nước, cho người dân và cả cho chính phủ:
1) Nó cho thấy một sự bất cẩn, một sự vô trách nhiệm xuất phát từ vị trí rất cao trong chính phủ. Trong nền văn minh hiện đại, bảo vệ môi trường là một trách nhiệm, một đạo đức lớn mà cá nhân, cơ quan, tổ chức, chính phủ phải tôn trọng. 
2) Nó khiến lòng tin của dân chúng vào chính phủ bị tổn thương nghiêm trọng. Chắc không ít người đặt lại câu hỏi về tính trung thực của các tuyên bố, kiểm tra… của Bộ TN-MT trong quá khứ, nhất là trong sự kiện Formosa bùng phát cách đây hơn một năm. Bộ có thể vẫn giữ nguyên các tuyên bố và quan điểm của mình, nhưng lòng tin của dân chúng lại theo kinh nghiệm cha ông: “một lần bất tín…”
3) Nó cho thấy Bộ đã không đếm xỉa gì tới một trách nhiệm rất quan trọng của bất kỳ chính quyền nào là bảo vệ đạo đức cốt lõi của quốc gia, đó là tính trung thực vốn là một đạo đức căn bản kết nối các thành viên trong xã hội với nhau! 
Đề nghị các việc cần làm
Quá nhiều sự việc xảy ra gần đây khiến người dân cảm nhận hành động và lời nói của các quan chức cao cấp không đi đôi với nhau. Chỉ trong lời nói thôi, nhiều khi lời nói sau phản lại lời nói trước, lời nói của vị này ngược với của vị kia, lời nói của quản lý hành chánh không trùng hợp với lời nói của chuyên gia một cách đáng ngạc nhiên! Trong lãnh vực bảo vệ môi trường và tài nguyên, lòng dân và hành động của Bộ TN-MT đang có độ chênh đáng kể. Trong chuỗi các diễn biến có liên quan tới việc “nhấn chìm vật chất” đầy tranh cãi này, cùng với tài liệu về đời sống dưới đáy biển kể trên, tiến sĩ Nguyễn Tác An và 2 nhà khoa học khác lại vừa lên tiếng rằng họ đã bị mạo tên “trong việc lập hồ sơ dự án nhận chìm gần 1 triệu m3 bùn, cát ở vùng biển Bình Thuận”. Một scandal lớn tiếp theo một scandal lớn đang còn nóng hổi! Tất cả đều cùng một hướng khiến công chúng cảm nhận sự khuất tất!  
Là người không thể kiểm chứng xem vị thứ trưởng có nói sự thật hay không, xem khẳng định của ông có mâu thuẫn với tài liệu do VTC14 trưng ra hay không, tôi rất mong muốn nghe tiếng trả lời chính thức của Bộ. Cùng lúc Bộ cần trả lời tuyên bố của Tiến sĩ Nguyễn Tác An và 2 nhà khoa học kia.
Đã có những lần, các thắc mắc tương tự không nhận được câu trả lời của giới chức trách. Hoặc sự việc bị lơ và để “cứt trâu hóa bùn”. Hoặc giới chức trách cho rằng "đó là trách nhiệm của chúng tôi, các anh bên ngoài đừng xen vào". Chính Thứ trưởng Ngọc vừa tuyên bố “Chúng tôi có trách nhiệm với môi trường, các bạn không nên đặt những câu hỏi kiểu như vậy”. Theo tôi, cách trả lời như thế là không nên, không phải, trốn trách nhiệm, ít nhất là trách nhiệm giải trình với dân, và tạo tiền lệ rất xấu.   
Bộ TN-MT nên tổ chức trình bày công khai rộng rãi trên các phương tiện truyền thông với các bên phản biện để dân chúng được hành xử cái quyền dân biết, dân bàn, dân kiểm tra! Chỉ có công khai mới bày tỏ được với dân chúng tấm lòng ngay thẳng và tận tâm của Bộ TN-MT, nếu quả thật như thế. Tôi nghĩ người dân cần Bộ TN-MT trả lời thẳng thắn hai vấn đề:
1) lời nói của Thứ trưởng Nguyễn Linh Ngọc và tài liệu của VTC14, cái nào đúng? Thảm sinh vật phong phú dưới đáy biển nằm bên trong hay bên ngoài khu vực Thứ trưởng tuyên bố “đã khảo sát chi tiết” và “hệ sinh thái biển dưới đó chỉ có cát”?
2) có phải Tiến sĩ Nguyễn Tác An và 2 nhà khoa học khác bị mạo danh như họ lên tiếng hay không?
Nếu Bộ quả thực có làm việc, có nghiên cứu… như Thứ trưởng Ngọc nói thì câu trả lời rất đơn giản và phải có sẵn để trình ra trước dân chúng. Việc công khai câu trả lời sớm nhất là trách nhiệm của Bộ với dân chúng, trách nhiệm của Bộ với tài nguyên môi trường của đất nước, trách nhiệm của Bộ với lương tâm chức vụ…
Sự việc đã xảy ra không hay chút nào, nhưng có thể nó cho thấy một thực trạng tồn tại đã từ lâu. Đây chính là cơ hội để chính phủ lấy uy tín bằng các biện pháp xử lý sự cố, xử lý khủng hoảng. Hoặc là minh bạch sự đúng đắn của mình, hoặc là chấn chỉnh và cải tổ lại bộ máy. Tôi nghĩ tầm quan trọng của sự việc đáng để các cấp lãnh đạo rất cao của đất nước lên tiếng. Sự chân thành luôn là biện pháp tốt nhất để chiếm được lòng dân!Lê Học Lãnh Vân 

Hãy là người ăn uống thông thái giúp cơ thể khỏe mạnh

Ai cũng hiểu rằng ăn chay sẽ giúp cơ thể khỏe mạnh và duy trì được sự tươi trẻ. Nhưng ăn chay phải đúng phương pháp thì mới phát huy được “sức mạnh”, bởi đó không đơn thuần là ăn đậu hũ quanh năm. Khi đã bước vào con đường ăn chay, bạn phải nắm rõ những loại thực phẩm có lợi và có hại cho cơ thể. Ngoài ra, còn phải biết những nơi có thể học nấu món chay đúng cách.Ăn như thế nào mới tốt cho sức khỏe ?
Hãy là người ăn uống thông thái giúp cơ thể khỏe mạnh
Hãy là người ăn uống thông thái giúp cơ thể khỏe mạnh
Với một số người, ăn chay giúp họ có một cơ thể khỏe mạnh hơn nhưng một vài người còn lại thì… không. Chính vì vậy, trước khi quyết định theo đuổi con đường ăn chay, bạn cần xác định cơ thể của mình thuộc dạng nào. Ví dụ nếu bạn đang có bầu thì bác sĩ sẽ khuyên bạn không nên ăn chay.
Bởi trong thời kỳ mang thai, nhu cầu dinh dưỡng trong giai đoạn này tăng cao nên cần tăng các thực phẩm chứa nhiều sắt có nhiều trong động vật như thịt, cá, trứng, sữa… và bổ sung sắt, a xít folic, các vitamin, khoáng chất cần thiết. Nếu ăn chay trường mà không bổ sung đầy đủ vi chất sẽ làm bé suy dinh dưỡng từ trong bào thai.
Ngoài bà bầu thì những người có tiền sử của bệnh lười ăn, chán ăn cũng không nên ăn chay. Chế độ ăn chay cũng không phải là người bạn thân thiết của những người mắc chứng bệnh thiếu máu. Vì ăn chay không thịt càng làm cho lượng sắt bị thiếu, dẫn đến tình trạng bệnh ngày một trầm trọng. Trẻ nhỏ trong giai đoạn trưởng thành cần có đầy đủ chất dinh dưỡng để phát triển cũng không nên ăn chay.
Hãy là người thông thái 1
Hãy là người thông thái 2
Sau khi xác định rõ mình có nằm trong nhóm đối tượng được ăn chay hay không, bạn phải nghĩ đến việc hạn chế sử dụng các loại thực phẩm phổ biến có trong thực đơn ăn chay. Những loại thực phẩm chay có hàm lượng muối cao như tương, chao, cải muối, dưa cải, cà muối sẽ khiến cơ thể bị tăng huyết áp, ung thư nếu ăn quá nhiều. Bên cạnh đó, người ăn chay cũng nên hạn chế dùng thường xuyên các thực phẩm chay công nghiệp. Nên hạn chế ăn đậu hũ vì nếu ăn quá nhiều sẽ làm suy giảm chức năng thận, tăng nguy cơ xơ vữa động mạch.
Khi đã ăn chay thì nên uống thêm thuốc bổ để cơ thể được cung cấp lượng vitamin cần thiết đồng thời nên bổ sung thêm cho cơ thể những loại thực phẩm giàu chất sắt như rau chân vịt. 500 gr rau chân vịt có chứa khoảng 18 mg sắt. Một loại khác cần nghĩ đến là súp lơ xanh, bởi trong súp lơ xanh có chứa nhiều sắt và vitamin K và ma giê, vitamin C…
Hạt mè, hạt điều cũng là loại thực phẩm tốt cho người ăn chay trường vì nó chứa nhiều chất sắt. Thêm một điều nữa mà người ăn chay cần phải ghi nhớ là thực phẩm chay ít năng lượng nên thường mau đói. Vì vậy, ngoài ăn đủ 3 bữa chính nên ăn thêm 2 - 3 bữa phụ với các loại thực phẩm như khoai, chè, bánh… để cơ thể được nạp đầy đủ dinh dưỡng.
Hiện nay có rất nhiều loại hình ăn chay khác nhau, một trong số đó là ăn chay lacto-ovo - tức là vẫn có trứng, sữa, chỉ tránh thịt, cá và các loại hải sản. Cách ăn chay này đang là sự lựa chọn của khá nhiều người để không hoàn toàn loại bỏ nguồn dinh dưỡng có trong trứng và sữa.
Hãy là người thông thái 4
Hãy là người thông thái 5
Nấu món chay là cả một nghệ thuật
Nhắc đến nấu món chay thông thường người ta sẽ nghĩ ngay đến luộc hoặc kho. Đó là những cách nấu món chay của ngày xưa. Bởi bây giờ người ta ăn chay không phải chỉ vì tín ngưỡng mà còn vì sức khỏe và cách chế biến cũng được chú ý hơn rất nhiều.
Nếu muốn tự nấu món chay, bạn có thể tham khảo những website như bepthucduong.vn, Vegan Times, Tasty… để tự làm các món chay độc đáo, lạ miệng đổi vị cho gia đình. Nguyên liệu kiểu Tây có thể mua tại cửa hàng Anh Hai Cà Ri, Phương Hà hoặc các siêu thị Lotte mart, Citimart…
Khi nấu món chay không nên kho quá mặn vì gây hại cho cơ thể. Cũng không nên chiên xào nhiều quá, vì vừa làm mất vitamin trong thực phẩm vừa làm tăng hàm lượng chất béo trong thức ăn. Nấu theo kiểu như vậy hoàn toàn không hề có lợi cho những người đang mong muốn sở hữu một cơ thể khỏe mạnh.
Bên cạnh đó khi nấu nướng cần phải chú ý đến một số vấn đề như: khi luộc rau củ phải đậy nắp để vitamin trong rau củ không bị bay mất. Nước luộc rau cũng rất bổ, không nên đổ đi. Tránh nấu quá chín, thời gian để nấu các loại rau xanh là 15 phút. Chỉ cần nấu đến khi thực phẩm vừa chín tới để giúp bảo quản các vitamin và khoáng chất trong thức ăn. Trong một bữa ăn nên có nhiều món khác nhau để tránh gây ngán và bổ sung cho cơ thể nhiều loại vitamin, khoáng chất khác nhau.
Đào Minh 
Ảnh: Shutterstock

Bài viết hay(5219)

Không phải chỉ có ở VN mà ngay như ở nhiều nước văn minh, tiên tiến khác cũng có nhiều cá nhân và công ty xả rác, thải bừa bất kỳ thứ gì xuống kênh rạch, sông hồ và biển một cách vô tội vạ. Bạn cứ đi dọc theo Santa Ana river hay ven freeway phiá sau soundwall rồi sẽ thấy những xe đẩy shopping, tấm nệm cũ, bàn ghế hư và đủ loại rác khác. Police bắt gặp thì sẽ phạt nặng nhưng thử hỏi ý thức tự giác của mỗi người ở đâu? Ở VN đang rộ lên vụ xả rác ra biển từ khi Formosa làm cá chết nhưng còn bao nhiêu vụ khác đã chìm xuồng? Tại sao chính quyền bưng bít thay vì công khai, minh bạch? Đó là thắc mắc chính mà đến nay vẫn chưa có câu trả lời thoả đáng. Tất cả chỉ vì tiền? Hậu quả sẽ ra sao? Ai lãnh đủ? Ngu nhất cũng hiểu.

Biển không phải là bãi rác

   Những người yêu biển chưa nguôi nỗi đau mang tên Formosa nay lại được bồi thêm nhát chém mang tên Vĩnh Tân ở Tuy Phong, Bình Thuận. Dư luận chưa kịp mừng vì Thủ tướng của chính phủ kiến tạo đã dũng cảm ra lệnh dừng dự án điện hạt nhân ở Ninh Thuận, lại đang sốt vó vì nhiệt điện than Vĩnh Tân được Bộ Tài nguyên và Môi trường cho phép đổ 1,5 triệu mét khối bùn thải xuống biển Tuy Phong, gần khu bảo tồn sinh vật biển Hòn Cau.Từ bao đời nay, biển là một phần không thể tách rời của cuộc sống nhân loại. Biển Việt Nam cũng vậy. Đó là nguồn sống của hàng chục triệu ngư dân, gắn liền đời sống của cả đất nước. Chiều dài bờ biển Việt Nam là 3.260 km, xếp thứ 32 trên tổng số 156 nước có bờ biển. Độ dài bờ biển chỉ dạng trung bình, bù lại Việt Nam có nhiều bãi biển đẹp, thừa sức sánh vai cùng thế giới. Từ khi đổi mới, du lịch Việt Nam phát triển và đi lên từ biển. Cho đến hôm nay, du lịch Việt Nam chủ đạo vẫn là biển.
Vì nhiều lý do, nhất là vì nghèo đói, biển Việt Nam bị bạc đãi. Bao đời nay, biển là bãi chứa rác thải của tàu thuyền và cư dân ven bờ, âm thầm mà nhức nhối, từ năm này qua năm khác. Biển quá mênh mông vì “trái đất 3/4 nước mắt” (Xuân Diệu) vẫn cam tâm chịu đựng, dù thỉnh thoảng bị “nhức đầu, sổ mũi, cảm lạnh”. Gần đây, biển đau đớn và bệnh tình trở nặng vì chất thải công nghiệp thi nhau đổ xuống biển. Không chỉ rác thải thông thường dễ phân hủy mà toàn hóa chất độc hại, hủy diệt môi trường.
Đỉnh điểm là Formosa làm biển Hà Tĩnh và Bắc Trung bộ chết lâm sàng. Biển chết, các sinh vật biển, nguồn sống của con người bị diệt chủng kéo theo nhiều hệ lụy khôn lường. Oái ăm thay, “Formosa” vốn có nghĩa là “xinh đẹp” lại trở thành biểu tượng của sự chết chóc. Formosa ở Đài Loan gây ô nhiễm tại Đài Trung, buộc phải bồi thường mỗi tháng 650 USD/người cho hàng chục ngàn dân vùng ô nhiễm, vẫn không từ bỏ tham vọng mở rộng đế chế luyện thép vì những món lợi kếch xù. Không thể bành trướng xuống Cao Hùng như dự kiến vì người Đài Loan kịch liệt phản đối, Formosa thò vòi bạch tuộc vào Hà Tĩnh, Việt Nam.
Biển Hà Tĩnh và vùng phụ cận sau hơn một năm chết lâm sàng, đã hồi sinh, theo công bố của Bộ Tài nguyên và Môi trường. Khách đã bắt đầu trở lại nhưng còn lâu mới được như trước khi có Formosa. Đa phần là khách địa phương, khách bình dân; còn khách du lịch đúng nghĩa, khách Tây vẫn biệt tăm. Họ nghi ngờ những người đã cho phép Formosa xả thải vì cho là không độc hại hoặc biết là độc hại nhưng vẫn nhắm mắt đồng ý vì tư lợi. Tại sao không mời cơ quan độc lập về môi trường quốc tế công bố để đảm bảo khách quan và chính xác? Tôi vừa đi tour “Ngao du Nghệ - Tĩnh - Bình” về. Biển vắng, không khách nào dám ăn hải sản.
Những người yêu biển chưa nguôi nỗi đau mang tên Formosa nay lại được bồi thêm nhát chém mang tên Vĩnh Tân ở Tuy Phong, Bình Thuận. Dư luận chưa kịp mừng vì Thủ tướng của chính phủ kiến tạo đã dũng cảm ra lệnh dừng dự án điện hạt nhân ở Ninh Thuận lại đang sốt vó vì nhiệt điện than Vĩnh Tân được Bộ Tài nguyên và Môi trường cho phép đổ 1,5 triệu mét khối bùn thải xuống biển Tuy Phong, gần khu bảo tồn sinh vật biển Hòn Cau. Lại còn chống chế và ngụy biện bằng mỹ từ “vật chất” chứ không phải là bùn thải. Nếu dùng được, không ai ngu gì đổ bỏ. Số bùn thải này, nếu vô hại, có thể làm thêm được mấy đảo nổi ở Trường Sa. Hòn Cau, còn gọi là Cù Lao Câu, cách bờ 10 km, là một trong 16 khu bảo tồn sinh vật biển của Việt Nam. Đây là đảo không có người ở và có thể bắt cá bằng tay với dụng cụ thô sơ, một trong những vùng biển đẹp nhất của Việt Nam.
Nên nhớ, mới Vĩnh Tân 1 và chỉ giai đoạn đầu đã đổ 1,5 triệu mét khối bùn thải xuống biển. Không chỉ hủy diệt môi trường mà còn thay đổi hệ sinh thái và hải lộ vận chuyển xuyên Việt. Vĩnh Tân có 4 nhà máy 1, 2, 3, 4 thì 3/4 nhà máy do Trung Quốc làm tổng thầu và chủ đầu tư 1 nhà máy. Trước đây, dù chưa vận hành, Vĩnh Tân đã bị ngư dân Tuy Phong nhiều lần phản đối vì bụi xỉ làm ô nhiễm môi trường sống. Số bùn thải này đổ lên bờ đã khủng khiếp và không thể xử lý, nỡ nào đổ xuống biển. Biển đang giãy chết còn lòng dân đang dậy sóng. Thay cho nhiệt điện than, sao không làm điện gió hoặc điện mặt trời vốn là thế mạnh của vùng đất thiếu nước ngọt, thừa nắng và dư gió này?
Có cảm giác Bộ Tài nguyên và Môi trường là cơ quan gác cửa môi trường sống của Việt Nam đang làm ngược với chức năng của mình. Các mức kỷ luật của Bộ trong vụ Formosa vẫn chưa đủ sức cảnh báo và răn đe những hành vi tương tự. Là người dân Bình Thuận, đồng thời là người đưa khách du lịch đầu tiên ra Hòn Cau từ năm 1997 và đặt tên cho bãi tắm đẹp nhất trên đảo là bãi Mê Ly, tôi khẩn thiết kính đề nghị Thủ tướng cho dừng ngay các dự án nhiệt điện than Vĩnh Tân. Tôi cũng kêu gọi các nhà khoa học chân chính và những ai yêu biển cùng nhau góp tiếng nói để chặn đứng những dự án hủy diệt môi trường. Thiệt hại về tiền bạc còn có thể bù đắp nhưng về môi trường sống thì không thể. Không chỉ để cứu du lịch Bình Thuận và Ninh Thuận mà còn cứu hàng chục vạn ngư dân vùng giáp ranh 2 tỉnh. Muộn vẫn còn hơn không. Quan trọng hơn là có thể sửa chữa sai lầm.
Biển không phải là bãi rác mà muốn đổ thứ gì xuống cũng được. Rác cũng tùy loại, có khu vực riêng và phải được kiểm soát nghiêm ngặt.Nguyễn Văn Mỹ (Ủy viên BCH Hiệp hội Lữ hành Việt Nam)

Mạo danh và gian manh

Khu vực biển được cấp phép nhận chìm gần 1 triệu m3 bùn thải
   Tôi đọc đi đọc lại nhiều lần bản tư vấn dự án nhận chìm triệu khối bùn thải ở biển Bình Thuận do ông giám đốc Hà Quốc Quân ký (ông Quân vừa bị Bộ Công Thương đình chỉ công tác 15 ngày) và nhận thấy đây là dự án mạo danh chưa từng có về mặt khoa học ở Việt Nam.Sự gian trá không chỉ dừng lại ở chỗ ông Quân với tư cách viên chức nhà nước nhưng lại điều hành doanh nghiệp mà như một gian thương lật lọng, lợi dụng uy tín các chuyên gia, nhà khoa học để “bán” công trình gây hại đến môi trường biển.
Ông Hà Quốc Quân là Giám đốc Trung tâm Tư vấn đầu tư và Chuyển giao giao công nghệ của Viện Nghiên cứu Chiến lược, Chính sách công nghiệp thuộc Bộ Công Thương nhưng đồng thời lại là Chủ tịch Hội đồng quản trị, Tổng giám đốc Công ty cổ phần Tư vấn xây dựng cảng biển Việt Nam (VPC). VPC có một trang web quảng cáo nhiều lĩnh vực tham gia cũng như PR việc quy tụ nhiều chuyên gia từ tiến sĩ, thạc sĩ đến kỹ sư giỏi về ngành nghề được cấp phép. Tuy nhiên, sau khi báo chí cáo giác hàng loạt hành động gian manh, trang web này đã đóng cửa.
Hôm 22.7, Bộ Công Thương ra thông cáo: “Ông Hà Quốc Quân vi phạm Điều 37 Luật phòng chống tham nhũng năm 2005 sửa đổi bổ sung năm 2012, Luật Viên chức. Theo đó, viên chức không được tham gia quản lý, điều hành doanh nghiệp”.
Chứng nhận đăng ký đầu tư của VPC cấp hồi tháng 3.2016, nhưng các báo phát hiện công ty do ông Hà Quốc Quân làm tổng giám đốc đã tư vấn tới 37 dự án, với 7 dự án nhiệt điện gồm Nghi Sơn 2, Dung Quất, Long Phú 2, Vĩnh Tân, Sông Hậu… Mới thành lập mà “bán” được nhiều gói tư vấn lớn như vậy đủ biết mối quan hệ của ông Quân như thế nào.
Cho đến khi báo chí thông tin về dự án nhấn chìm 1 triệu m3 bùn thải do ông Quân trình ký, được Bộ TN&MT cấp phép và có 3 nhà khoa học lên tiếng họ không hề tham gia gồm tiến sĩ Nguyễn Tác An, Phó chủ tịch Hội Khoa học kỹ thuật biển Việt Nam, nguyên Viện trưởng Viện Hải dương học Nha Trang; thạc sĩ Lê Thị Vân Linh (Viện Kỹ thuật biển) và thạc sĩ Nguyễn Ngọc Bảo Trâm (Trung tâm Quy hoạch và quản lý tổng hợp vùng duyên hải khu vực phía Nam), thì người ta thấy đây là câu chuyện lừa đảo khoa học có chủ đích. Dư luận hết sức phẫn nộ về sự ngụy tạo và dối trá này nhằm mục đích bán sản phẩm khoa học bịa đặt. Nói cho cùng, gói tư vấn của VPC là cách bán hàng bằng sự lừa đảo, làm giả tên tuổi nhà khoa học nên các số liệu bên trong là không thể tin cậy.
Mặt khác, theo khẳng định của Bộ Công Thương, ông Quân không thể điều hành, quản lý doanh nghiệp với tư cách viên chức, vì như vậy là vi phạm luật phòng chống tham nhũng. Do đó, bản tư vấn trình ký của ông Quân về dự án nhận chìm 1 triệu m3 bùn thải là sản phẩm giả, bán một sản phẩm như thế chỉ có thể là gian thương chứ không phải doanh nhân chân chính. Từ đó dẫn đến sự ngụy biện “kế thừa dự án” từ một người khác theo cách nói của ông Quân với báo chí là hết sức xảo ngôn. Thậm chí ông Quân còn đổ lỗi do đánh máy. Thật lạ kỳ, chẳng một người đánh máy nào có thể tạo tác ra tên tuổi 3 nhà khoa học với đầy đủ chức danh như thế nếu không có chữ ký của ông Quân ở cuối bản dự án mà tôi đã đọc. Dư luận truy vấn gắt gao, ông Quân trí trá nói đấy là do lỗi kỹ thuật. Lại không ai chấp nhận.
Khi lợi ích nhóm của ông Quân đủ lớn để mạo danh nhà khoa học, bất chấp tất cả thì những lời nói dối tiếp tục nối dài nhằm bào chữa được điểm nào hay điểm đó trong mấy ngày qua. Nhưng càng trí trá trước sự bóc tách của báo chí và công luận, VPC và cái tên Hà Quốc Quân càng bị sóng cồn nhấn chìm trong lòng chảo dư luận cả nước mà điểm nổ đầu tiên là sự chỉ danh tại Bộ Công Thương. Từ một vụ như thế, không ai đảm bảo việc bán hàng loạt gói tư vấn của VPC đối với 37 dự án kia có bao nhiêu sự trung thực trong đó? Khi ông Quân đã bị Bộ Công thương chỉ đích danh như thông cáo báo chí thì 37 bản tư vấn kia có thể nói là hoàn toàn vô giá trị, không có ý nghĩa về mặt pháp lý bởi chính ông Quân đã vi phạm Luật phòng chống tham nhũng.
Nghĩ đến đây, tôi lại nhớ mấy tuần trước không ít gương mặt từ Bộ TN&MT ra sức bảo vệ bản dự án nhận chìm bùn thải với mỹ từ “nhận chìm vật chất” nhằm đánh tráo khái niệm, cử người đăng đàn trấn an đại biểu HĐND tỉnh Bình Thuận rằng đấy không phải bùn thải, hoàn toàn đảm bảo được môi trường biển, lường trước được các kịch bản diễn ra nên cho lắp đặt 13 trạm quan trắc quanh khu vực nhận chìm.
Ông Phạm Ngọc Sơn, Phó tổng cục trưởng phụ trách Tổng cục Biển và Hải đảo vào hùa như thế này về bùn ở vũng quay tàu nhiệt điện Vĩnh Tân 1: “20% là bùn, 80% là cát, vỏ sò, sạn sỏi, cát kết phong hóa, cát pha, sét, đá phong hóa thu được từ hoạt động nạo vét vũng quay tàu và khu nước trước bến chuyên dùng phục vụ nhà máy nhiệt điện Vĩnh Tân 1 đã được phân tích các chất phóng xạ, chất độc đều không vượt quá quy chuẩn cho phép, nằm trong danh mục được Chính phủ ban hành". Tất cả luận cứ này đều từ bản tư vấn mạo danh nhà khoa học do ông Hà Quốc Quân đưa ra. Nếu không có chất phóng xạ, chất độc hại vì sao không đề xuất xây kè lấn biển, nó vừa đáp ứng nhu cầu chiều chuộng công ty nhiệt điện Vĩnh Tân 1 là kiếm bãi nhận chìm gần nhất có thể để tiết kiệm chi phí, việc xây kè đổ bùn lấn biển ấy nó còn gần hơn đi ra ngoài khơi cách khu bảo tồn biển Hòn Cau 4 hải lý.
Còn Bộ trưởng Trần Hồng Hà biện bạch với báo giới: “Chúng tôi đang cho kiểm tra tầng đáy”, chờ ý kiến các nhà khoa học mới giao biển. Trên thực tế, Thứ trưởng Nguyễn Linh Ngọc đã thay mặt Bộ trưởng Hà ký “Giấy phép nhận chìm ở biển” rồi mới cho rà soát kiểm tra lại thì đó là cách làm quy trình ngược. Không ai cấp phép theo một bản tư vấn mạo danh rồi lại hài hước kiểm tra sau, cách làm ấy khiến dư luận mất niềm tin rất lớn đối với bộ chủ quản, chịu trách nhiệm chính bảo vệ tài nguyên môi trường quốc gia.
Việc phát giác sự mạo danh trơ trẽn ấy không phải từ các phòng ban chức năng của Bộ TN&MT mà lại do báo chí đưa ra cùng sự phản biện tâm huyết của các nhà khoa học, sự lên tiếng mạnh mẽ của người dân. Khi đã là giả, là gian dối thì khái niệm “nhận chìm vật chất” không thể sử dụng trong câu chuyện này. Bộ TN&MT sẽ biện bạch như thế nào khi cho cấp phép trước rồi rà soát sau? Dù có đưa ra vô số căn cứ này, xảo biện kia thì cũng khó có sự tin tưởng trước các gian dối bị phát hiện vừa qua.
Với công ty VPC, gian trá và mạo danh đủ cấu thành hành vi phạm tội, bởi nó gây ra hậu quả rất lớn đối với uy tín của các cơ quan quản lý nhà nước, nhấn chìm lòng tin của người dân đối với uy tín của cơ quan công quyền. Ngay lúc này, sự giải thích rõ ràng nhất, thuyết phục nhất chính là Bộ TN&MT phải rút giấy phép nhận chìm đã ban hành, vì giấy phép căn cứ vào bản dự án dối trá, lừa đảo mà theo tiến sĩ Nguyễn Tác An là chưa từng có trong 50 năm làm khoa học của ông.
Ngoài ra cũng cần có chế tài nghiêm khắc đối với lãnh đạo Bộ TN&MT trong quá trình xảy ra việc giả mạo này, bởi không thể xả thải bất chấp, bỏ qua mọi quy định của pháp luật, làm ngơ trước ý kiến các nhà khoa học để chiều lòng nhà đầu tư. Không thể lấy sự gian dối, man trá để qua mặt Trung ương, qua mặt nhân dân. Bài học Formosa vẫn còn đó nên cả nước đang chờ đợi sự xử lý nghiêm minh đối với cách hành xử gian manh này.Quốc Nam

Dân còn nghèo, cán bộ sống phô trương, Thủ tướng không trăn trở sao được!

   Theo Thủ tướng, chính những cán bộ đó đang làm suy yếu niềm tin của các nhà đầu tư vào môi trường kinh doanh ở địa phương, ảnh hưởng đến sinh kế của người dân và sự phát triển chung...Hội nghị xúc tiến đầu tư của tỉnh Sơn La hôm 17.7 vừa rồi được tổ chức tại huyện Mộc Châu có nhiều chuyện đáng bàn. Đây là một tỉnh miền núi nghèo ở miền Tây Bắc. Mỗi năm, tỉnh thu ngân sách được có trên ngàn tỉ. Ấy thế nhưng hôm rồi, tỉnh đã ký thỏa thuận với các đối tác đầu tư vào đây được 6.700 tỷ thì quả là rất mừng. Một điều chưa từng có ở nơi đây. Tuy nhiên, khi phát biểu tại hội nghị,  Thủ tướng bày tỏ: “Tôi rất trăn trở khi nghe các thông tin về lối sống phô trương, lãng phí, gây nhiều phản cảm của một bộ phận cán bộ, đảng viên ở một vài tỉnh miền núi của chúng ta”.
Theo Thủ tướng, chính những cán bộ đó đang làm suy yếu niềm tin của các nhà đầu tư vào môi trường kinh doanh ở địa phương, ảnh hưởng đến sinh kế của người dân và sự phát triển chung...
Thủ tướng cũng chia sẻ rất chân tình, "trong khi đó, chúng ta vô cùng xúc động trước tinh thần hy sinh với những câu chuyện rất cảm động về các thầy giáo, cô giáo ở vùng cao vượt qua mưa lũ đến trường. Họ luôn một lòng vì các em, vì thế hệ tương lai của vùng cao mà không quản ngại, lùi bước trước bất kỳ khó khăn, gian khổ nào".
Thủ tướng đề nghị các bộ, ngành, địa phương thực hiện tinh thần Chính phủ kiến tạo  không chỉ ở Hà Nội, mà phải ở tất cả các cấp, các ngành,địa phương trong hệ thống. Trước hết, kiến tạo phải bằng hành động và hành động đó phải có kết quả cụ thể, đặc biệt là cấp cơ sở.

Nhà một lãnh đạo sở ở Yên Bái mà xây như biệt phủ trong khi tỉnh này còn đến 400 ngàn người nghèo và luôn phải xin cứu trợ thì thật phản cảm.
Thủ tướng trăn trở trước một biểu hiện về lối sống phô trương, xa hoa của một bộ phận cán bộ địa phương cũng là xác đáng. Thực tế này, theo tôi, cũng không phải chỉ mới xuất hiện ở vài tỉnh miền núi phía Bắc mà chúng ta đều hiểu, ở rất nhiều tỉnh, khác trong cả nước. Nó đã và đang diễn ra mà hình như họ không cần giữ ý tứ nữa (?).
Nhiều tỉnh miền núi vốn rất nghèo nhưng lại muốn trung ương cho phép xây quảng trường, xây tượng đài hoành tráng bằng vốn ngân sách, rất lãng phí mà thiếu đi sự chia sẻ đối với Đảng, Chính phủ khi nguồn thu còn gặp muôn vàn khó khăn. Người dân thì xì xào bàn tán rằng, nếu họ không vẽ ra dự án thì mấy vị quan chức nọ có sống nổi bằng lương không? Đó là chưa kể hàng năm, ngoài việc trả nợ ngân hàng trong nước, khi đến hạn chúng ta còn phải trả nợ nước ngoài và như vậy, gánh nặng trên vai Chính phủ là rất lớn.
Tôi có cảm giác ở nhiều địa phương, khi xin ngân sách trung ương hay xin vay vốn ODA, các vị lãnh đạo có vẻ quá “vô tư” mà không hề mảy may “thương” Chính phủ trong khi Chính phủ thì đang như ngồi trên đống lửa.
Họ đâu cần biết rằng lâu nay, ngân sách nhà nước sống nhờ vào nguồn thu từ một số ngành kinh tế mũi nhọn. Do giá xăng dầu giảm mạnh, nó trở thành mối lo cho đất nước vì chi thì vẫn cứ chi... Họ cũng đâu cần biết, chỉ riêng tập đoàn Dầu khí Việt Nam (PVN) đang gánh khoản nợ khủng lên tới 87.000 tỷ. PVN mới đây đã công bố báo cáo tài chính riêng năm 2016, được kiểm toán bởi Deloitte Việt Nam, theo đó năm 2016 PVN đạt hơn 14.447 tỉ đồng doanh thu thuần về bán hàng và cung cấp dịch vụ, giảm 5.000 tỉ đồng so với năm 2015. Sau khi trừ đi giá vốn, lợi nhuận gộp về bán hàng của tập đoàn còn 3.343 tỉ đồng.
Trong các mảng kinh doanh, PVN chịu tác động nặng nề nhất là hoạt động khai thác dầu thô. Rồi chi phí thì có thứ tăng gần gấp đôi như chi phí tài chính lên xấp xỉ 5.197 tỉ đồng (chủ yếu do phát sinh lỗ chênh lệch tỷ giá). Lợi nhuận sau thuế thu nhập doanh nghiệp năm 2016 của PVN chỉ còn hơn 26.000 tỉ đồng. Đây được xem là mức lợi nhuận tương đối thấp của PVN trong nhiều năm trở lại đây. Vậy Thủ tướng không trăn trở sao được ?
Một "quả đấm thép" năm nào của đất nước là Tập đoàn Công nghiệp tàu thủy Việt Nam (Vinashin). Sau tái cơ cấu, giờ vẫn đang là con nợ khủng dù đã "thoát xác" với tên gọi mới: Tổng công ty Công nghiệp tàu thủy (SBIC). Họ (tất nhiên là cả Chính phủ cũng khó tránh phải gánh thay) có nguy cơ sẽ phải trả thay khoản nợ 63.000 tỉ từ thời Vinashin. Được biết, tất cả các khoản nợ trước đây của Vinashin, giờ Bộ Tài chính về cơ bản vẫn đang phải đứng ra xử lý. Thực tế, việc tái cơ cấu khoản nợ lên đến 86.000 tỉ từ thời Vinashin là một gánh nặng không hề nhỏ cho Việt Nam...
Vì thế, trước những hiện tượng tiêu pha lãng phí, phô trương hình thức ở các địa phương, Thủ tướng không trăn trở sao được! Nhất là  khi ông đang là người phải đứng mũi chịu sào giải quyết hậu quả thay cho các nhiệm kỳ Chính phủ trước.
Đó là chưa nói tới hiện tượng thất thu thuế hiện nay, dù đã có nhiều đổi mới nhất định  cũng góp phần khiến cho ngân sách gặp nhiều khó khăn. Theo báo cáo của Bộ Tài chính, tính đến hết tháng 5.2017, tổng số tiền nợ thuế ở mức 75.534 tỉ đồng, tăng tới 1.390 tỉ đồng so với cuối năm 2016.
Đáng chú ý, số nợ mà chúng ta không có khả năng thu hồi, nay đã lên đến hơn 27.300 tỉ đồng, tăng hơn 1.800 tỉ đồng so với cuối năm 2016. Nguyên nhân khó thu hồi là từ những người nộp thuế đã mất tích, do liên quan đến trách nhiệm hình sự, do doanh nghiệp tự giải thể, phá sản, ngừng, nghỉ và bỏ địa chỉ kinh doanh...
Dân kinh doanh gặp khó, phá sản, tự giải thể và trốn nộp thuế... đã gây khó cho ngân sách nhà nước. Vậy mà cán bộ thì vẫn sống phô trương, xa hoa thì thử hỏi làm sao Thủ tướng không trăn trở? Tôi tin rằng các vị lãnh đạo địa phương không ai không biết nợ công hiện tại của quốc gia chia cho đầu người dân hiện đã là 1.290 đô la. Đây là con số đáng lo khi mà khả năng trả nợ sẽ chậm, rất khó đúng tiến độ nếu còn tiếp tục đầu tư với tốc độ như bây giờ. Mà thực ra, đầu tư cho phát triển kinh tế thì cũng đâu mất. Mất là chi khác kia. Song cũng không thể chi cho đầu tư lớn khi còn tính trả nợ đã đến kỳ .
Ngoài ra, còn luôn phát sinh nhiều khoản chi khác mà không thể  đừng. Nó có thể nằm ngoài kế hoạch chi kiểu như khắc phục thiên tai hạn hán và ngập mặn ở Đồng bằng sông Cửu Long hay ở Nam Trung bộ... Ngay như chuyện đối phó với mực nước biển dâng, đang đe doạ hàng chục triệu người dân Đồng bằng sông Cửu Long, Thủ tướng Nguyễn Xuân Phúc cũng canh cánh nỗi lo. Vì thế, trong chuyến đi vừa rồi sang thăm Hà Lan, ông đã đặt vấn đề hợp tác với bạn để nghiên cứu, khắc phục giúp Việt Nam. Nếu như kế hoạch này được thực hiện, tôi nghĩ đây cũng là khoản vay cực lớn khiến cho nợ công càng ngày càng cao chứ không giảm (nợ công của Việt Nam đang ở mức 62,2% GDP, mức cao so với các quốc gia trong khu vực).
Trước những việc đại sự như vậy, giá như cấp lãnh đạo địa phương, bộ ngành mỗi khi đề xuất với Trung ương làm bất cứ việc gì thì cũng nên nghĩ đến cái "túi" ngân sách nhà nước hiện ra sao. Một quốc gia, một nền kinh tế dù khá giả hay nghèo khó thì điều này vẫn cần thiết, vẫn cần phải tiết kiệm từng đồng thuế mà dân đóng. Đồng thời phải có trách nhiệm trước các văn bản, các đề án mà địa phương mình, bộ mình đề nghị bởi nợ công của nước nhà đã chạm trần cho phép nếu không muốn nói là đã chớm vượt ngưỡng báo động. Bên cạnh đó, ở khía cạnh đạo đức, cán bộ hơn ai hết lẽ ra phải biết "lo trước cái lo của thiên hạ và chỉ vui sau cái vui của thiên hạ”...Quốc Phong

Mì tiềm có nước súp thoang thoảng hương lá dứa

Những món ăn chay trong những năm gần đây ngày càng được ưa chuộng bởi tính xanh và sạch khi mà các nguyên liệu tạo nên món ăn là những loại rau, củ, quả tươi ngon, bổ dưỡng.

Lạ ngon với món mì tiềm có nước súp thoang thoảng hương lá dứa
Món chay ngày càng được chăm chút để tăng thêm sự đa dạng trong hương vị, đem lại nhiều trải nghiệm mới mẻ cho thực khách. Trong mùa Vu Lan năm nay, một trong những món mới đang được nhiều người ưa thích là món mì tiềm ngũ quả tay cầm bổ dưỡng có nước súp thoang thoảng hương lá dứa. Món ăn được tổ trưởng bếp Việt của khách sạn Rex, chị Đỗ Thị Mai, hướng dẫn cách làm như sau:
Nguyên liệu:
Nguyên liệu cho nước dùng:
- Lá hành Boaro: 400gr
- Bắp Mỹ: 2 trái
- Mía lau: 200 gr
- Lá dứa: 1 -  2 lá
- Củ cải mặn: 1 củ
- Hành tây: 1 củ
- Hành tím: 3 củ
- Nước dừa tươi: 1 lít
- Tai vị: 2 cái
- Thảo quả: ½ quả
Nguyên liệu để ăn kèm: 
- Mì tươi
- Nấm đông cô
- Nấm nút
- Táo tàu
- Củ sen
- Cà rốt
- Su hào
- Cải xanh
- Tàu hũ ky

Cách làm:
1. Sơ chế:- Hành tây và hành tím: Nướng trên vỉ, lửa nhỏ, để hơi cháy sém, đối với tai vị và thảo quả, dùng chảo rang cho nóng, công đoạn này giúp kích thích tạo mùi cho các nguyên liệu trên.
- Lá hành Boaro: chia làm 2 phần: phần cuống và phần lá; phần cuống xắt nhỏ, phi thơm; phần lá dùng để nấu nước dùng.
- Nấm đông cô: khi ngâm giữ lại cả chân nấm để nấu cùng nước dùng làm tăng hương vị, khi vớt ra thì cắt bỏ chân để ăn kèm. 
- Cải xanh: luộc nước riêng, không luộc cùng nước dùng, để ăn kèm.
- Đậu hũ ky: có thể để nguyên, cắt miếng xếp lên trên hoặc chiên lên để ăn kèm. 
- Mì tươi: trụng qua nước sôi; nếu không thích ăn mì, có thể dùng hủ tíu để thay thế.
2. Nước dùng:
 - Nấu tất cả các nguyên liệu kể trên để tạo độ ngọt và hương vị. Sau đó, cho nấm đông cô, nấm nút, táo tàu, củ sen, cà rốt, su hào đã được xắt nhỏ vừa ăn vào nấu cùng để tăng thêm độ ngọt tự nhiên cho nước dùng. Ninh khi các loại rau củ vừa mềm thì vớt ra, không nên để đến mềm nhũn, khi ăn sẽ mất ngon. Tiếp theo vớt hết các nguyên liệu nấu nước dùng ra, để nước được trong. 
- Nêm nếm các loại gia vị cho vừa ăn. Đặc biệt với nước dùng có lá dứa này, người ăn sẽ cảm nhận được hương dứa thoang thoảng rất hấp dẫn dễ chịu so với với nước dùng thông thường. 
3. Hoàn thành món ăn:
- Cho mì trụng vào thố, sắp xếp các loại rau củ:  cà rốt, su hào, nấm đông cô, nấm nút, đậu hũ ky, cải xanh lên trên, thêm hành boaro đã phi thơm. Chan nước dùng vào là có thể thưởng thức. 

Cẩm Nhi