Monday, June 19, 2017

Bài viết hay(5068)

Cuối tuần qua tui nghe Phạm Văn Thành vạch mặt các nhóm dân chủ dởm phát ngôn láo xược nhằm trục lợi, nói về các tổ chức kháng chiến sau 30-4-75, đánh mất niềm tin của đồng bào hải ngoại vào công cuộc đấu tranh chống Cộng. Tiền, hư danh và gái đã khiến cho biết bao kẻ phải bỏ cuộc và VC chộp lấy cơ hội ngàn vàng để đánh gục nhiều người vì những tai tiếng ầm ĩ phổ biến qua các phương tiện truyền thông. Dư luận viên của VC biết khai thác tối đa những "cơ hội" mà báo chí hải ngoại cung cấp cho họ để triệt phá những cá nhân hay tổ chức chống Cộng. Nhiều nhà báo Bolsa đã tiếp tay cho VC trong việc tiêu diệt nhiều kẻ thù của VC ở hải ngoại khi Bolsa hung hăng chống phá lẫn nhau hơn là tập trung vào chuyện chống Cộng làm sao hiệu quả hơn. Phe ta chống phá lẫn nhau triệt để nên sau 42 năm, chẳng còn mấy que xuống đường biểu tình chống Cộng trong khi nhà báo Bolsa ngày càng sống hùng.Hãy nghe Huỳnh Quốc Huy nhìn thẳng nói thật vì sao họ cường thịnh mà ta lại không? Những clip mà Huy đưa lên YouTube khiến tui phải suy nghĩ nhiều hơn.

Vụ phi trường Tân Sơn Nhất bị quá tải -một ví dụ điển hình của tầm nhìn hạn hẹp và lòng tham vô đáy

Giữa vô số vụ tiêu cực, tham nhũng, phá hoại đang diễn ra hàng ngày hàng giờ trên đất nước VN, “cuộc chiến” của báo chí với sự ủng hộ của dư luận, trong việc đòi lại phần đất đã bị Bộ quốc phòng chiếm dụng xây sân golf để mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất những ngày qua, vẫn là một trong những điểm nóng.
Vì sao? Vì sự ngang nhiên, trắng trợn của những kẻ đứng đằng sau cái dự án sân golf tiếp tục tồn tại bất chấp dư luận đã lên tiếng từ bao lâu nay này. Vì sự phi lý không thể chấp nhận của việc lấy đất sân bay xây sân golf phục vụ một thiểu số người có tiền, trong khi hàng ngày hàng giờ phi trường Tân Sơn Nhất bị quá tải, từ đường đi vào cho tới đường băng cất cánh hạ cánh, chỗ đỗ máy bay… Khiến hàng vạn con người phải mệt mỏi vất vả mỗi khi ra, vào sân bay, cửa ngõ vào Tân Sơn Nhất luôn bị kẹt cứng hàng tiếng đồng hồ, sân bay thì ngập nước, những chuyến bay đến phải bay lòng vòng vì không có chỗ hạ cánh, những chuyến bay đi phải bị delay cũng vì không có chỗ cất cánh, máy bay không có chỗ đậu qua đêm…
Chưa kể xây sân golf và một số hạng mục công trình khác sát sân bay sẽ uy hiếp an toàn bay. Chưa kể hàng tấn thuốc trừ sâu đổ vào sân golf Tân Sơn Nhất hàng năm rất độc cho môi trường “Lượng thuốc trừ sâu này sẽ ngấm xuống đất, xuống mạch nước ngầm, làm ô nhiễm nước ngầm thành phố, nguy hại nhất trước hết là dân chúng sống xung quanh sân golf TSN phải hứng chịu gần 200 Tấn chất độc hàng năm này." (“Kinh hoàng: 189 tấn chất độc đổ xuống sân Golf Tân Sơn Nhất mỗi năm”, Blue VN)
Khi những người Pháp, rồi người Mỹ, xây sân bay Tân Sơn Nhất, họ đã tính đến sự phát triển lâu dài, và chế độ VNCH cũng đã có tầm nhìn hàng trăm năm cho Tân Sơn Nhất với quỹ đất dự phòng xung quanh sân bay. Báo Tuổi Trẻ từng có loạt bài nhân dịp kỷ niệm 100 năm TSN, cho thấy tầm vóc của phi trường TSN lúc bấy giờ. “100 năm phi trường Tân Sơn Nhất. Kỳ 1: “Những cánh bay đầu tiên trên bầu trời Sài Gòn”, Kỳ 2: “Người phi công Việt Nam đầu tiên”, Kỳ 3: “Đường băng đất đỏ”, Kỳ 4: “Phi đạo 3.000m và sân bay hạng nhất”, Kỳ 5: “Tân Sơn Nhất - Phi trường nhộn nhịp hàng đầu thế giới”.
Thế nhưng, do tầm nhìn không quá lỗ mũi, do tham lam vô độ, đảng và nhà nước cộng sản đã làm gì phi trường TSN?
“Theo một chuyên gia ngành hàng không, trước năm 1975, Tân Sơn Nhất có số lượng chuyến bay mỗi ngày cao nhất tại Đông Nam Á. Quỹ đất để phát triển lâu dài sân bay lúc đó khoảng 3.600 ha, gấp ba lần quỹ đất sân bay Changi ở Singapore.
Phần đất này sau 1975 được cắt ra trong quá trình đô thị hóa, giao cho một số quận như Tân Bình, Gò Vấp quản lý. Theo đó, đoạn từ ngã tư Bảy Hiền dọc đường Trường Chinh về ngã tư An Sương hay từ Phổ Quang sang Nguyễn Kiệm, Nguyễn Oanh, Quang Trung... vốn nằm trong hàng rào sân bay Tân Sơn Nhất xưa.
Hiện sân bay chỉ còn khoảng 1.500 ha, trong đó 850 ha được sử dụng dân dụng, phần còn lại do Bộ Quốc phòng quản lý. Trong đất quân đội này có 160 ha để làm sân golf và dịch vụ. Cuối năm 2015, Bộ Quốc phòng cũng thông tin sẵn sàng nhường 20 ha đất ở khu vực sân bay cho Bộ Giao thông Vận tải để mở rộng Tân Sơn Nhất nhưng đến nay việc bàn giao chưa hoàn tất.” (“Sân bay Tân Sơn Nhất 100 năm trước của Sài Gòn”, VNExpress).
Rồi bây giờ họ muốn chiếm luôn 157 hecta đất làm sân golf kia, chính sự chiếm dụng đó đã gây nên tình trạng quá tải của Tân Sơn Nhất để rồi những cái đầu tham lam như những cái thủng lủng đáy kia lại lấy đó làm lý do để đòi xây sân bay Long Thành. Vừa “ăn” được một vố bự trong dự án sân bay Long Thành, vừa đầu cơ vào đất đai bất động sản xung quanh khu vực sân bay Long Thành trong tương lai, rồi khi sân bay Long Thành đã được xây xong thì lại thu nhỏ Tân Sơn Nhất thành sân bay nội địa, lấy thêm một mớ đất vàng giữa thành phố Sài Gòn nữa. Thật là những món lợi khổng lồ, làm sao mà bọn họ từ bỏ cho được?
Báo chí những ngày qua, nhất là báo Tuổi Trẻ, đã rất tích cực chiến đấu. Hàng loạt bài báo được tung ra. “Ai là 'ông chủ' sân golf Tân Sơn Nhất?” (Tuổi Trẻ), “Trong sân golf không chỉ có... sân golf!” (Tuổi Trẻ), “Có biệt thự, trường học, nhà hàng... trong sân golf Tân Sơn Nhất”, (Tuổi Trẻ), “Chỉ vì một cái sân golf mà làm phiền cả nước?” (Một Thế Giới), “Lợi ích cái sân golf to hơn lợi ích quốc gia” (Lao Động), "Cần bỏ sân golf để nâng cấp sân bay Tân Sơn Nhất" (Giáo dục VN), “Cử tri đề nghị thu hồi sân golf mở rộng sân bay Tân Sơn Nhất”, Tiền Phong)…
Nhưng liệu báo chí, người dân và lẽ phải có chiến thắng? Kinh nghiệm từ bao nhiêu năm nay dưới chế độ độc tài tham nhũng nặng nề này cho thấy câu trả lời sẽ là không. Thật sự ra, quyền lợi của đất nước, của dân tộc hay tiếng nói của người dân chả bao giờ được đếm xỉa tới ở xứ này. Chẳng qua lâu lâu phe này đánh phe kia rồi bật đèn xanh cho báo chí đánh một vụ nào đó, rồi một thời gian sau bọn họ tự thương lượng, chia chác lại với nhau, thế là mọi việc lại “chìm xuồng”. Vụ cho phép báo chí chĩa mũi dùi vào dự án sân golf Tân Sơn Nhất cũng vậy thôi.
Trong bài hát “Quốc tế Ca” (tiếng Pháp: L'Internationale), bài ca tranh đấu nổi tiếng của những người công nhân theo xã hội chủ nghĩa, một thời được các thành phần cách mạng và các nước XHCN cũ, từ Liên Xô cho tới VN sử dụng để nêu cao tinh thần cách mạng, tình thần đoàn kết toàn khối vô sản thế giới. Bài hát được dịch ra nhiều thứ tiếng, trong đó có tiếng Việt. Còn nhớ lời tiếng Việt có những đoạn như sau:
Vùng lên hỡi các nô lệ ở thế gian!
Vùng lên hỡi ai cực khổ bần hàn!
….
Chế độ xưa ta mau phá sạch tan tành
Toàn nô lệ vùng đứng lên đi.
Nay mai cuộc đời của toàn dân khác xưa
Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình.
“Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình”. Cái mục đích tối thượng của mọi cuộc cách mạng do người cộng sản lãnh đạo nhằm lật đổ chế độ phong kiến, chế độ tư bản là thế. Là giành lại, cướp lại mọi thứ, là vì “Bao nhiêu lợi quyền ắt qua tay mình”. Thực tế ở bao nhiêu nước XHCH cũ hay ở Trung Quốc, Việt Nam bây giờ là thế. Làm “cách mạng” không phải để giải phóng nhân dân khỏi sự cực khổ, áp bức mà là để “giải phóng” chính họ, những người cộng sản khỏi sự đói nghèo túng thiếu. Điều này rất rõ khi những người cộng sản chiếm được Sài Gòn, chiếm được miền Nam.
Làm “cách mạng”, lật đổ một chế độ nhưng lại xây dựng nên một chế độ mới tham nhũng hơn, tồi tệ, đàn áp dân hơn gấp nhiều lần. Với đảng cộng sản VN, làm “cách mạng” cũng chẳng phải để “giải phóng” người dân khỏi xiềng xích nô lệ nào hay đem lại độc lập, tự do cho đất nước mà ngược lại, còn ràng buộc đất nước này vào cái vòng lệ thuộc Trung Cộng lâu dài, dâng lãnh thổ lãnh hải VN cho Trung Cộng, biến cơn ác mộng 1000 năm đô hộ giặc Tàu xa xưa lại trở về rõ ràng hơn bao giờ hết.
Vụ chiếm dụng sân bay Tân Sơn Nhất chỉ là một trong vô số ví dụ của việc đặt quyền lợi của một nhúm người lên trên quyền lợi của đất nước, việc sự dụng tùy tiện tài sản chung của quốc gia cho những mục đích tư lợi riêng, không thể kể xiết.
Nhưng ngoài chuyện phẫn nộ về chuyện phi trường TSN bị chiếm dụng, những người thực tâm yêu Sài Gòn còn xót xa vì một lẽ khác nữa, đó là viễn cảnh một ngày nào đó TSN chỉ còn là một phi trường nội địa, sẽ biến mất luôn cái tên phi trường quốc tế TSN đã từng là niềm tự hào trong khu vực Đông Nam Á, là một địa chỉ bay đến và đi quen thuộc của khách nước ngoài cả trăm năm nay.
Biết rằng việc xây sân bay quốc tế Long Thành có những cái lý của nó, nhưng thật ra nếu nhà cầm quyền không chiếm dụng đất của TSN ngay từ đầu, thì với quỹ đất khá rộng kia không những đủ cho một sân bay quốc tế thuộc loại trung bình, mà còn có hành lang an toàn với khu dân cư xung quanh, không đến nỗi nhà dân sát với phi trường như hiện nay vừa uy hiếp an toàn bay vừa không an toàn cho người dân, và không còn đất đâu để phát triền nữa. Một thành phố xấp xỉ 10 triệu dân, là đầu tàu của cả nước trong nhiều lĩnh vực mà không có nổi một sân bay quốc tế là điều đáng tiếc. Chưa kể, về mặt tình cảm, mất đi phi trường quốc tế TSN cũng lại thêm một điều mất mát nữa, bên cạnh vô số những cái mất mát của Sài Gòn trong những năm qua…
Một chế độ độc tài bất lực và tham nhũng nặng nề như chế độ do đảng cộng sản VN cầm quyền cũng giống như một con nghiện quen ăn không thể dừng lại, khi nào nó còn tồn tại thì tất cả những câu chuyện như vụ phi trường TSN bị chiếm dụng sẽ không bao giờ có thể chấm dứt.Song Chi.

Dân không “ngu” mãi

Ông Tôn Trung Sơn trở nên vĩ đại và thành công trong Cách mạng Tân Hợi là bởi chủ nghĩa Tam dân "Dân tộc-độc lập, Dân quyền-tự do, Dân sinh-hạnh phúc". Độc lập - Tự do - Hanh phúc cũng đã nằm trong tiêu đề các văn bản hành chính ngay sau khi ra đời nước Việt Nam Dân chủ Cộng hòa.
Trong câu nói sâu sắc và nổi tiếng của mình "Khai dân trí, chấn dân khí, hậu dân sinh", Cụ Phan đã chỉ ra một lộ trình rõ ràng mà việc đầu tiên là phải "khai dân trí", hiểu nôm na là phải làm cho dân khôn ra đã. Cụ Hồ cũng thấm nhuần điều này nên ngay sau Ngày Độc lập, Cụ đã coi giặc dốt nguy hiểm không kém gì giặc đói và giặc ngoại xâm và một trong những văn bản hành chính quan trọng đầu tiên mà Cụ ký chính là thành lập Nha Bình dân học vụ. Như thế đủ hiểu rằng các bậc tiền nhân đã thấu hiểu và quan tâm sâu sắc thế nào đến việc làm cho dân không “ngu” mãi.
Nhà nước ta là của dân, do dân, vì dân. Xuất xứ câu nói “của dân, do dân, vì dân” thực ra là của Pericles, một nhà tư tưởng thời cổ đại trước Thiên chúa giáng sinh, sau đó, được Tổng thống Mỹ và nhiều người khác nhắc lại.
Đối với một đất nước, một dân tộc thì đường lối, chính sách là bậc vĩ mô, “sai một ly sẽ đi cả dặm” do đó, các cấp lãnh đạo, giới chức sắc cần nghiêm túc và thật lòng khi thăm dò ý dân, hòa nhã nghiêm túc khi nghe người dân phản biện.

Dằn vặt
Có lẽ chỉ có những người vô tâm mới có thể yên tâm trước thực trạng đất nước ta hiện nay. Chừng nào còn lương tâm, biết yêu, biết ghét thì làm sao mà yên tâm, mà không dằn vặt được. Có một điều mà người lãnh đạo ở bất cứ cấp nào không thể được quên: Dân mà mất lòng tin là mất tất cả. Mất dân là mất nước. Và khi đó học thuyết, thể chế này nọ còn nghĩa lý gì? Đừng quên dân đẻ ra chính quyền, ra Đảng và cả hệ thống chính trị này đều sống được là nhờ tiền thuế của dân.
Ngẫm suy về tình hình đất nước, tôi mới nhận được lời nhắn nhủ gan ruột của Anh Nguyễn Trung rất đang suy ngẫm nguyên văn như sau: “Nhiều đảng viên khác có lẽ cũng như tôi, khi tuyên thệ vào Đảng là tuyên thệ sống chết theo đuổi thực hiện lý tưởng cao đẹp cho tổ quốc của chúng ta, mà lúc ấy Đảng là tượng trưng, là kết tinh. Điều đau lòng là Đảng nói chung (nghĩa là có các đảng viên chúng ta) và lãnh đạo Đảng nói riêng mấy chục năm nay đã mất cảnh giác cao độ với quá trình tha hóa của Đảng, đến nỗi chính tự tay mình dần dần vun mọc lên một chế độ toàn trị đi ngược lại lợi ích của đất nước.
Trong nhiều bài viết, và trong cả các tiểu thuyết tôi viết, tôi đã phải nói rạch ròi: Để đất nước ta đến nông nỗi này, không một đảng viên nào (trong đó có tôi) có thể nói mình vô can! Không dưới một lần tôi kêu lên như xé lòng: "Đảng trong tim tôi và đảng ngoài đời hôm nay là hai đảng khác nhau mất rồi!"
Tôi nghĩ, tất cả các đảng viên yêu nước chúng ta nợ đất nước mình và nợ đảng của mình một trách nhiệm không thể thoái thác: Phải từ trong đảng tha hóa hôm nay giành lại bằng được "Đảng của Việt Nam" - như chính Chủ tịch Hồ Chí Mình đã tuyên bố dứt khoát trước mọi thách thức của quốc gia như "trứng để đầu đẳng" hồi đó! Phải như thế, Trường ạ. Phải như thế các đồng chí và các bạn ạ!”.
Hồi Đại tướng Võ Nguyên Giáp mất, blogger Nguyễn Phương Mai (PhD on International/Intercultural Communication, Utrecht University; hiện là Associate Professor in Intercultural Communication and Management, Amsterdam University of Applied Sciences, Netherlands) đã viết như thế này:
"Nếu có một ông Bụt hiện lên từ những bồng bềnh trắng phau ngoài cửa sổ, vuốt chòm râu bạc rồi hỏi: “Tại sao con khóc?”, một con bé đầm đìa nước mắt sẽ ghé nhìn xuống nông thôn Tây Âu trù phú xanh tươi lấp ló qua các tầng mây mà rằng: “Bụt ơi, đậu đen đậu xanh bị dì ghẻ trộn lẫn, con ngồi từ ngày này qua ngày khác rồi cũng sẽ phân loại xong. Nhưng cánh đồng nhà con giờ đã thoái hóa, đậu ra hạt xanh đen lẫn lộn, tốt xấu khó lường, hỏng từ trong gốc. Con khóc vì cây đậu chân chính trong sạch cuối cùng đã ra đi. Hóa ra tôi không hẳn là thương cây đậu. Tôi thương những cánh đồng Việt Nam của tôi!”.
Làm cho dân không “ngu” mãi
Có lẽ nước Việt mình chưa khi nào lại nóng với nhiều chuyện không đáng có. Ngay tại chốn cung đình Quốc hội cũng lắm điều nửa buồn cười, nửa muốn khóc. Sân golf Tân Sơn Nhất, Sơn Trà, Yên Bái, Bắc Ninh, Hải Dương, Thanh Hoá, nợ công, nợ xấu, đầu tư công, thu không đủ chi, tham nhũng, lãng phí… với nhiều điều ngang tai, trái mắt được nói khá “bình thường” trên diễn đàn Quốc hội, bởi lẽ các sự kiện này đã quá phổ biến và trở thành những sự thật không còn tranh cãi hồ nghi đến đau lòng.
Đại biểu QH đặt ra nhiều câu hỏi mà Bộ trưởng ngành hữu quan khó trả lời mà ngay cả đến Tổng bí thư cũng còn im tiếng, vì "dứt dây động rừng" như mổ xẻ về sân golf Tân Sơn Nhứt đụng đến nhóm lợi ích của quân đội, v.v.
Hình như cái nắng oi bức lớn nhất trong lịch sử ở thủ đô chưa đủ độ, nên người ta lại dáng thêm một tin gây sốc: Công an TP. Hà Nội quyết định khởi tố vụ án hình sự xã Đồng Tâm.
Một vị lão thành cách mạng kể lại cho tôi nghe Bộ Chính trị đã phải họp hai ngày rồi mới giao cho ông Nguyễn Đức Chung về Đồng Tâm với lệnh không được đàn áp dân. Đó là quyết định chính xác bởi đàn áp thì lôi thôi to chưa biết rồi sẽ đi đến đâu. Ông Chung mạnh dạn ký là có lệnh rồi. Nhưng bây giờ lại lèo lá, xảo quyệt để lừa dân cho tạm yên, rồi “xử trí” sau. Sự im lặng đến khó hiểu của lãnh đạo cấp cao về vụ khởi tố hình sự xã Đồng Tâm dù là khôn ngoan, lẩn tránh, đùn đẩy, cài bẫy hay là gì gì đi nữa thì vẫn không phải là cách hành xử của người thông minh, bản lĩnh, trách nhiệm và khôn khéo.
Lâu nay, người dân cứ nghĩ rằng Chương 1 của câu chuyện “cổ tích thời hiện đại” mang tên Đồng Tâm đã khép lại với bản lĩnh và trách nhiệm của Chủ tịch TP. Hà Nội Nguyễn Đức Chung, và sau 45 ngày sẽ là Chương 2 thông báo kết quả thanh tra toàn diện xác định rõ ai sai, ai đúng trong việc sử dụng đất đai ở Đồng Tâm. Thực chất dân phản ứng vì “của đau con xót” và cách hành xử bất công của chính quyền địa phương. Vụ Đồng Tâm, đánh dấu một bước ngoặt trong quan hệ dân và chính quyền, có thể tạo “cú hích” để đặt lại chủ trương một cách thực chất khi coi đất của dân là "tài sản toàn dân"!
Chương 2 theo mơ ước đã hết hạn chưa thấy đâu thì xuất hiện Chương Khởi tố vụ Đồng Tâm làm cho dư luận lại dấy lên sự bất an thực sự. Bà con Đồng Tâm sau 45 ngày an tâm đang chuyển sang trạng thái bất an. Có lẽ mọi nhận xét về Chương Khởi tố còn quá sớm. Người ta sẽ khởi tố việc lãng phí hàng chục hec ta “tấc đất, tấc vàng” do lạm dụng con bài “đất quốc phòng” hay sẽ khởi tố việc bắt dân như bắt cóc?
Người ta sẽ khởi tố việc đập phá các phương tiện của những người đi bắt cóc và cũng sẽ khởi tố chuyện dám bắt giam "lương thiện" hàng chục cán bộ chiến sỹ cảnh sát cơ động tinh nhuệ, trong đó có cả thượng tá, trung đoàn phó? Và cũng có thể, người ta sẽ truy cứu trách nhiệm quân nhân của những cán bộ, chiến sỹ gần như không kháng cự, vì vũ khí, khí tài gần như còn nguyên để chịu “bị” dân “bắt cóc”? Bàn tay sắt thô bạo hay bàn tay sắt bọc nhung sẽ được sử dụng? Nhưng đừng quên rằng nhìn ra thế giới, cảnh sát chống bạo động Ukraine năm 2014 đã từng quỳ gối xin lỗi người biểu tình, để yên lòng dân.
Vẫn nhiều câu hỏi lửng lơ cho cả Chương Thanh tra và Chương Khởi tố. Nhưng xem ra, Chương cuối khó mà có hậu khi có những điều trái ngược giữa bản cam kết viết tay của Chủ tịch thành phố Hà Nội vốn là Giám đốc Công an Hà Nội với những gì đang diễn ra. Vậy nên, “khôn ngoan đối đáp người ngoài, gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau!”
Chủ tịch Hồ Chí Minh có câu nói rất hay: “Dễ trăm lần không dân cũng chịu; khó vạn lần dân liệu cũng xong”. Người còn nói: “Quan tham vì dân dại". Đúng thế, quan cộng sản không những tham của, mà cái tham ghê tởm hơn là tham quyền, tham nhũng quyền lực. Đông Kinh Nghĩa Thục từng khẳng định "dẫu quan có tài giỏi thì cũng không bằng dân tài giỏi". Vấn đề không phải là van xin đảng hãy sửa đổi tu tâm dưỡng tính mà là phải cảnh báo nhiều hơn để nhắc nhau cùng làm cho dân không “ngu” mãi nữa.
Một xã hội có dân trí cao sẽ là tài sản vô giá của một dân tộc. Nó là sức mạnh vô địch để xây dựng, bảo vệ và phát triển đất nước. Dân trí cao thì lo gì không có "quan giỏi". Quan giỏi, người thực tài cũng chính từ đây mà ra!
Tiền bối Phan Chu Trinh có chủ trương: “Khai dân trí, Chấn dân khí, Hậu dân sinh”. Rất hay, nhưng Cụ còn chưa nhấn đồng thời điều kiện thực hiện, công cụ thực thi là quyền lực nhà nước. Nay có quyền lực Nhà nước rồi, có đủ điều kiện thực hiện "lộ trình" của cụ Phan. Nói lộ trình tức là nói thứ tự ưu tiên, phải từ dân trí trước vì “Dân nào thì Chính phủ” ấy! Khơi thông nguyên khí của sự phát triển của đất nước: vẫn là cái biên của sự phát triển khi lãnh đạo quyết định luyện đan đến huyệt nào? Hạn điền, trung điền hay thượng điền? Phải chăng triển khai đầu tiên là đầu tư vào "hạnh phúc của con người"?
Nhìn lại lịch sử, Cụ cử Can tổ chức lớp học nhằm nâng cao dân trí cho thanh niên Việt Nam, trong đó có nhiều nội dung thực là cách tân cho một dân tộc bị tách rời với thế giới phẳng bởi phong kiến và thực dân. Rất nhanh chóng, Cụ cử Can cùng một số đồng chí bị Pháp bắt giam, rồi đầy biệt xứ, vì họ thấy nâng cao dân trí là một tiền đề của bạo loạn nhằm giải phóng dân tộc.
Khi còn ở Nhật, cụ Phan Bội Châu được một triết gia cách mạng người Trung Quốc khuyên: "Ông nên chấn hưng dân chúng đã, thì cách mạng phản đế mới thành công được". Thực tế cho thấy là Chính phủ Nhật Bản khi đó cũng chỉ nghĩ cho nước họ, dân họ, mà thời đại Meiji đã giúp giải phóng một phần quan trọng trong cách tân nước Nhật, và họ đã kết hợp với Pháp đàn áp dân ta.
Cụ Hồ đã huấn luyện một số cán bộ làm cách mạng và đã thành công, nhưng dân trí vẫn còn thụ động, cán bộ ta có yêu nước, nhưng không có dân luôn luôn giáo dục để nuôi dưỡng lòng yêu nước đó, và truyền thống yêu nước bị mất dần khi thực dân Pháp không còn nữa. Các thế hệ cán bộ tiếp nối không còn như cha ông, họ nghĩ và hành động chủ yếu vì quyền lợi riêng của họ. Chúng ta nói mãi về CNXH, nhưng chúng ta không tin vào chính những điều đã nói, xin hỏi làm sao người dân nghe theo những điều đó được?
Tư duy nhiệm kỳ
Phó Thủ tướng thường trực Trương Hòa Bình trong phiên trả lời chất vấn trên diễn đàn Quốc hội vừa qua, ông nói: ”Ai có tư duy nhiệm kỳ thì người đó không xứng đáng với vị trí của mình”. Nhiệm kỳ là một khái niệm để chỉ thời gian chứ bản thân nó không có gì để đánh giá là xấu hay tốt. Xấu hay tốt trong một nhiệm kỳ hay một giai đoạn anh được giao trọng trách lại hoàn toàn phụ thuộc vào bản chất, năng lực và dấu ấn của anh để lại với ngành hay địa phương chứ sao lại đổ lỗi cho thời gian được!
Ngẫm suy, ông Trương Hòa Bình dùng cụm từ "tư duy nhiệm kỳ" với nghĩa riêng, cái nghĩa tiêu cực mà lâu nay xã hội đã gán cho cụm từ ấy: "Chỉ nghĩ ngắn hạn, không lo lâu dài". Có người "tư duy nhiệm kỳ" theo kiểu chỉ cốt làm sao hoàn thành nhiệm kỳ của mình một cách yên ổn, không nghĩ đến việc xây dựng nền móng cho phát triển lâu dài. Có người đề ra những kế sách rất hoành tráng, chỉ cốt đánh bóng tên tuổi của mình, mặc cho dân và những người kế nhiệm gánh hậu quả. Có người tranh thủ vơ vét cho hết, cho nhanh mọi quyền lợi trong nhiệm kỳ của mình, “sống chết mặc bay, tiền thầy bỏ túi”. Với thái độ thì xuê xoa, dễ dãi, tiếc thay ông Bình chưa chỉ được ra nguyên nhân. Tư duy, hành động theo nhiệm kỳ xấu như thế, hại cho dân cho nước như thế mà chỉ bị đánh giá là "không xứng đáng" và xử lý theo kiểu "cần rút kinh nghiệm" thì làm sao khắc phục được tư duy nhiệm kỳ!
Ông Trường Chinh và các vị lãnh đạo cùng thời có thể có nhiều cái sai, tầm nhìn có lúc hạn chế. Nhưng họ là những người chỉ lo cho cái chung, cho sự phát triển lâu dài. Họ cũng không bị giới hạn thời gian cầm quyền. Cho nên, nhìn chung, họ không mắc "tư duy nhiệm kỳ".
Có lẽ, phần đông "các quan" bây giờ không vì cái chung, mà vì cái riêng, nhiệm kỳ lại bị giới hạn, nên họ đâu có nghĩ xa cho dân, cho nước. Cho nên lúc nào cũng nói đến chiến lược, quy hoạch mà chẳng có chiến lược, quy hoạch gì cho đến đầu đến đũa; thay đổi chiến lược, quy hoạch nhanh như người ta thay váy. Tất cả chỉ do cái "cơ chế cha chung" tạo ra thôi.
Lời kết
Hãy làm việc đầu tiên là "khai dân trí - làm cho dân không “ngu” mãi!". Khẩu hiệu đơn giản dễ hiểu đến thế mà sao đến nay chúng ta vẫn loay hoay chưa có cách làm cho đến nơi đến chốn. Để rồi hễ có chuyện lộn xộn gì đó trong xã hội là không ít quan chức Nhà nước lại đổ cho tại "dân trí" kém.
Trong một xã hội dân chủ, khi ấy người ta hoàn toàn có thể đặt ra những cặp câu hỏi: "Có đúng là dân trí kém không? Làm thế nào để dân không “ngu” mãi?", và “Còn quan trí có kém không? Làm thế nào để các quan khôn lên theo hướng có lợi cho dân chứ không phải làm hại dân?".
Tô Văn Trường

TPP 11 dưới sự lãnh đạo của Nhật

Khi Tổng Thống Trump chính thức tuyên bố rút Mỹ ra khỏi TPP ngay trong ngày đầu nhậm chức, mọi người đều cho rằng TPP đã thật sự bị chôn sống. Lý do dễ hiểu là theo thỏa thuận của 12 thành viên thì Hiệp định này chỉ có thể có hiệu lực khi có thành viên có tổng số GDP trên 85% phê chuẩn. GDP của Mỹ chiếm 60% toàn khối. Có nghĩa là cho dù 11 quốc gia còn lại có phê chuẩn đi nữa thì vẫn không đủ túc số. Ngay sau lời tuyên bố của Trump, Úc và Singapore lên tiếng kêu gọi các thành viên còn lại đừng bỏ cuộc. Nhưng khi Thủ Tướng Nhật Shinzo Abe phát biểu là TPP không còn ý nghĩa nếu không có Mỹ thì mọi hy vọng đều biến mất. Thế mà trong cuộc họp giữa các bộ trưởng thương mại APEC tại Mỹ Đình Việt Nam trong cuối tháng 5 vừa qua chuẩn bị cho Hội Nghị APEC tại Đà Nẵng vào tháng 11 sắp tới, 11 quốc gia thành viên TPP đã quyết định tiếp tục theo đuổi và hoàn tất tiến trình phê chuẩn để đưa TPP trở thành hiện thực. Họ cũng đồng thuận mở cửa để Hoa Kỳ có thể trở lại bất cứ lúc nào.
Tại sao TPP lại có thể đội mồ sống dậy sau khi bị Trump khai tử? Nguyên nhân là do Nhật. Có hai lý do chính làm Thủ Tướng Abe thay đổi quan điểm. Thứ nhất là áp lực của Trump. Trong tháng 4, Trump đã ra lệnh duyệt xét lại các cân mậu dịch của Mỹ đối với các quốc gia đối tác quan trọng. Hiện nay, Trung Quốc dẫn đầu với tỷ lệ xuất siêu gần 350 tỷ Mỹ kim hàng năm. Kế tiếp là Nhật Bản với 70 tỷ hàng năm. Trump muốn Nhật tiến tới thỏa thuận hiệp định thương mại tự do song phương mà trong đó Nhật phải mở cửa thị trường cho doanh nghiệp Mỹ để cân bằng cán cân mậu dịch. TPP sẽ là một con bài đối trọng của Nhật. Phó Thủ Tướng Taro Aso cho biết là Nhật sẽ không dễ dàng nhượng bộ, nhất là đối với thị trường nông sản nhạy cảm về mặt chính trị. Với TPP, Nhật có thể nhượng bộ mở cửa thị trường nông nghiệp và xe hơi đối với Mỹ vì biết rằng có thể xâm nhập thị trường của các quốc gia thành viên khác. Trong khi đó, Trump chỉ muốn thương lượng song phương. Thương lượng song phương thì Mỹ không có gì để đáp trả.

Hoàn tất hiệp ước thương mại tự do (FTA) với Mỹ trung bình mất 5 năm. Nếu Trump muốn hoàn tất thương lượng với từng 11 thành viên TPP khác thì sẽ mất hơn nửa thế kỷ. Đó là chưa kể hiệu ứng ''mì ống'' (spaghetti bowl) khi các điều lệ chồng chéo mâu thuẫn lẫn nhau làm cho doanh nghiệp nhất là các công ty có chuỗi cung ứng xuyên quốc gia không biết đường nào mà mò. Trump cũng muốn đưa Mỹ trở về thời kỳ đồ đá là tập trung sản xuất sắt thép, xe hơi và đồ tiêu thụ trong khi sức mạnh của Mỹ nằm ở thị trường dược phẩm, tài chánh, chương trình vi tính và công nghệ thông tin tân tiến.
Nhưng có lẽ lý do quan trọng hơn của Nhật là để đối phó với Trung Quốc. Bắc Kinh vừa mới rầm rộ tổ chức Diễn đàn Đới Lộ thu hút sự chú ý của thế giới. Trung Quốc cũng đang thúc đẩy hoàn tất RCEP trong năm nay trong lúc Phi Luật Tân đóng vai chủ tịch luân phiên của ASEAN. RCEP và Sáng kiến Đới Lộ sẽ là hai mũi tên chiến lược giúp Trung Quốc kiểm soát hệ thống giao thương quốc tế và hoàn thành giấc mộng bá chủ Châu Á - Thái Bình Dương. Sự rút lui của Mỹ tạo ra một khoảng trống cho Trung Quốc. Nhật phải tìm mọi cách trám vào chỗ trống đó.
Trước lập trường tiền hậu bất nhất và không đáng tin cậy của Trump, các nước Châu Á hiện chia thành 3 nhóm. Nhóm thứ nhất là những quốc gia không có tranh chấp với Trung Quốc như Thái Lan, Mã Lai, Cam Bốt và Lào. Họ sẵn sàng thỏa hiệp với Trung Quốc vì đã mất lòng tin vào Mỹ. Nhóm thứ hai chơi trò đu dây gồm có Úc, Hàn Quốc và Singapore. Họ tiếp tục duy trì quan hệ quân sự chặt chẽ với Mỹ nhưng đẩy mạnh quan hệ kinh tế với Bắc Kinh vì thèm thuồng thị trường rộng lớn của Trung Quốc. Việt Nam trong thời Obama cũng chơi trò đu dây nhưng khi Trump chấm dứt chính sách xoay trục thì Mỹ sẽ không đưa dây cho Hà Nội đu đưa dễ dàng. Do đó, Việt Nam khó thoát khỏi quỹ đạo của Bắc Kinh.
Nhóm thứ ba chọn tư thế tự vệ sẵn sàng chống đối Trung Quốc gồm có Nhật Bản, Ấn Độ và Nam Dương. Họ biết là không thể hoàn toàn dựa vào Mỹ dưới triều đại Trump nên chủ động nắm lấy vận mệnh. Nhật thì đang lèo lái thúc đẩy TPP 11. Ấn Độ thì chống lại RCEP vì lo ngại Trung Quốc sẽ ''đổ rác'' hàng tiêu thụ rẻ tiền hủy diệt thị trường nội địa.
Tuy không có Mỹ, nhưng TPP 11 có tổng GDP hơn 10 ngàn tỷ Mỹ kim tương đương với nền kinh tế của Trung Quốc. Có một vài thành viên chẳng hạn như Việt Nam và Mã Lai còn nghi ngại về lợi ích của TPP không có sự tham dự của Mỹ. Cả hai nước này chấp nhận cải tổ sâu rộng gồm có các điều kiện liên quan tới lao động, môi trường, cạnh tranh minh bạch và doanh nghiệp nhà nước để đổi lấy cơ hội xâm nhập thị trường Hoa Kỳ. Nhưng Việt Nam cũng muốn dựa vào TPP 11 để cân bằng quan hệ với Trung Quốc. Hơn nữa, Nhật là quốc gia viện trợ lớn nhất nên Hà Nội chắc chắn không muốn làm mất lòng Abe. Câu hỏi là Việt Nam có thật lòng cải tổ kinh tế và đặc biệt là tôn trọng quyền lao động và bảo vệ môi trường theo chuẩn mực quốc tế dưới TPP 11 mà TPP nguyên thủy đề ra hay không?
Có người đã lên tiếng đề nghị là Liên Âu nên đại diện cho thế giới tự do gia nhập vào TPP thay thế chỗ của Mỹ. Hiện nay Liên Âu đang thương lượng FTA với Nhật có thể sẽ hoàn tất vào cuối năm nay. Kinh tế Liên Âu và Nhật chiếm 30% GDP thế giới. Nếu hoàn tất thì sẽ có một trọng lượng đáng kể. Hiện nay, Liên Âu đã có FTA với Canada, Singapore và Việt Nam và đang có ý định thương lượng FTA với Úc, Mexico và Tân Tây Lan trong nhóm TPP. Các tiêu chuẩn cao về quyền lao động, môi trường, minh bạch, sở hữu trí tuệ phù hợp với điều kiện của Liên Âu. Truyền thống tôn trọng nhân quyền của Liên Âu sẽ giúp các quốc gia TPP tại Châu Á có nhiều cơ hội phát triển hơn nữa.
Nhưng trên thực tế thì mọi quyết định quan trọng liên quan tới vận mệnh chung của 28 thành viên sẽ không dễ dàng và suôn sẻ. Liên Âu đang bận rộn đối đầu với Brexit. Cũng như Trump, Liên Âu thích thỏa thuận với từng quốc gia một để chiếm ưu thế thương lượng. Do đó, không có nhiều hy vọng là Liên Âu sẽ thay thế Mỹ. Thay vào đó, Hàn Quốc và Nam Dương có thể sẽ được mời gọi tham gia vào TPP nếu Nhật thành công lèo lái TPP 11 hoàn tất vào tháng 11 này.
Một dấu hiệu tích cực là trưởng ban đàm phán của TPP 11 đã đồng ý nhóm họp tại Kanagawa Nhật Bản vào tháng 7 này để chuẩn bị cho công việc hoàn tất trong tháng 11, khi các lãnh tụ sẽ có mặt tại Đà Nẵng tham dự Hội Nghị APEC. Cho tới nay thì chỉ có Nhật và Tân Tây Lan đã phê chuẩn TPP. Các thành viên còn lại cũng phải thay đổi điều lệ để TPP có hiệu lực mà không có sự tham gia của Mỹ. Trong chuyến công du Úc Châu vào cuối tháng 5 vừa qua, TNS John McCain xác nhận rút khỏi TPP là một sai lầm chiến lược to lớn của Trump và thúc giục các thành viên còn lại tiếp tục thực thi vì ông tin rằng Mỹ sẽ quay trở lại với TPP trong tương lai.  Việc TPP có cơ hội hồi sinh phần lớn là nhờ vào vai trò lãnh đạo của Nhật và đặc biệt là của Thủ Tướng Shinzo Abe. Sau bao năm dài yên giấc, tinh thần võ sĩ đạo ở xứ Phù tang đã tĩnh giấc. Đúng là thời thế tạo anh hùng. Tư duy thiển cận và lề lối phát biểu qua twitter bốc đồng của Trump hạ thấp vai trò của nước Mỹ và sự nể trọng dành cho người Mỹ, nhưng đó là cơ hội để Nhật đứng lên. Nhật và Ấn Độ là hai quốc gia Châu Á có nền văn minh và truyền thống văn hóa sâu sắc cũng như một thể chế dân chủ, pháp trị. Họ sẽ không dễ dàng khuất phục trước Trung Quốc. Với đe dọa từ Bắc Hàn và Trung Quốc tại Biển Hoa Đông, không loại được trường hợp Nhật sẽ chọn lựa trang bị vũ khí hạt nhân trong tương lai phù hợp với chính sách của Trump là đồng minh phải tự lo liệu trong việc quốc phòng. Ngày đó sẽ là một cơn ác mộng chiến lược đối với Trung Quốc.LS Nguyễn Văn Thân

No comments:

Post a Comment